Những bước chân không mỏi
Tại mảnh đất Thượng Bằng La, người ta vẫn thường kể về ký ức của bà Đặng Kim Oanh. Thuở mười tám đôi mươi, cô thanh niên xung phong Oanh đã xông pha nơi tuyến đầu máu lửa. Cô cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, đảm bảo đường thông suốt cho xe tải ra tiền tuyến. Công việc vô cùng nguy hiểm, đặc biệt là những ca trực đêm dưới tiếng gầm rú của máy bay. Đất đá văng khắp nơi sau mỗi trận bom, nhưng tinh thần của họ chưa bao giờ bị khuất phục. Kim Oanh luôn tin tưởng vào ngày chiến thắng và lấy tình đồng đội làm động lực vượt qua gian khó. Cả tổ của cô luôn yêu thương, sẵn sàng hy sinh và đùm bọc lẫn nhau lúc hoạn nạn. Đỉnh điểm là lần bom dội trúng trận địa, Oanh đã dũng cảm lao vào cứu nguy cho đồng đội. Hành động xả thân của cô đã viết nên một trang sử vàng cho lực lượng thanh niên xung phong. Trở về sau chiến tranh, bà Oanh tiếp tục sống cống hiến, giản dị tại địa phương. Bà là biểu tượng của tinh thần sống hết mình vì Tổ quốc không hề toan tính.



