Bài viết

Những bước chân không mỏi

Bác Tứ nhớ những chặng đường hành quân với ba lô trên vai. Có ngày nắng gắt, có ngày mưa lớn. Đôi chân mỏi nhưng nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục.

Thanh Hóa04/09/2026Xã Tây Đô (Xã Tây Đô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những bước chân không mỏi

Thông tin: Sinh năm 1959; nhập ngũ năm 1976; xuất ngũ năm 1981.

Những người từng hành quân sẽ hiểu rằng một con đường dài đôi khi thử thách con người không phải bằng tiếng súng mà bằng sự mệt mỏi.

Bác Tứ nhớ những chặng đường hành quân với ba lô trên vai. Có ngày nắng gắt, có ngày mưa lớn. Đôi chân mỏi nhưng nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục.

Điều khiến người lính có thể bước tiếp chính là tinh thần đồng đội. Nếu một người chậm lại, người phía sau sẽ chờ. Nếu ai đó quá mệt, mọi người sẽ động viên. Không ai muốn đồng đội của mình bị bỏ lại.

Có những buổi tối cả đơn vị dừng chân, ai cũng mệt đến mức chẳng muốn nói chuyện. Nhưng chỉ cần một câu đùa của người đồng đội, tiếng cười lại vang lên. Những tiếng cười giữa gian khổ ấy sau này trở thành những ký ức đẹp nhất.

Bác Tứ hiểu rằng người lính không phải lúc nào cũng mạnh mẽ. Họ cũng có lúc mệt, lúc nhớ nhà, lúc lo lắng. Nhưng họ có thể vượt qua vì bên cạnh luôn có những người cùng bước.

Nhiều năm sau, đôi chân đã không còn khỏe như xưa, nhưng ký ức về những bước chân năm ấy vẫn còn nguyên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những bước chân không mỏi | Câu chuyện thời hoa lửa