Cựu chiến binh

NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI

Giữa núi rừng Trường Sơn, có những bước chân chưa từng dừng lại. Đó là những người lính ngày đêm hành quân, vượt núi băng rừng, mang theo khát vọng hòa bình và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Quảng Ngãi26/06/2026Nguyễn Lê Vy Thảo (Xã Đăk rve, tỉnh Quảng Ngãi)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong ký ức của ông Phạm Văn Minh vẫn còn in đậm hình ảnh những đoàn quân nối dài giữa đại ngàn Trường Sơn.

Ông nói rằng điều ông nhớ nhất không phải là tiếng súng hay những trận đánh ác liệt.

Điều ông nhớ nhất là những bước chân.

Những bước chân của tuổi trẻ Việt Nam năm ấy.

Những bước chân chưa từng biết mệt mỏi vì độc lập dân tộc.

Năm 1969, ông Minh được điều động tham gia vận chuyển lương thực và vũ khí vào chiến trường miền Nam.

Tuyến đường Trường Sơn khi ấy được ví như mạch máu của cuộc kháng chiến.

Ngày nào cũng có những đoàn người nối nhau hành quân.

Ban ngày ẩn mình dưới tán rừng.

Ban đêm tiếp tục lên đường.

Có những chuyến đi kéo dài hàng tuần.

Có khi kéo dài hàng tháng.

Mỗi người lính mang trên vai từ hai mươi đến ba mươi kilôgam hàng hóa.

Người mang gạo.

Người mang thuốc.

Người mang đạn dược.

Con đường đi qua những dãy núi cao.

Qua những con suối sâu.

Qua những khu vực luôn bị máy bay địch đánh phá.

Không ít người bị sốt rét.

Không ít người kiệt sức.

Nhưng chưa ai nghĩ đến việc bỏ cuộc.

Ông Minh kể rằng trong đơn vị có một chiến sĩ tên Lộc.

Lộc mới mười chín tuổi.

Là con trai út trong gia đình có năm anh chị em.

Dáng người nhỏ nhưng rất khỏe.

Mỗi lần hành quân, Lộc luôn là người đi đầu.

Có lần, một đồng đội bị sốt nặng không thể tiếp tục đi được.

Lộc đã tình nguyện mang giúp cả phần hàng hóa của bạn.

Trên vai anh lúc ấy nặng gần gấp đôi bình thường.

Mọi người khuyên nghỉ ngơi.

Nhưng Lộc chỉ cười:

"Nếu mình dừng lại thì hàng sẽ đến chậm."

Câu nói giản dị ấy khiến nhiều người xúc động.

Trong chiến tranh, đôi khi sức mạnh không đến từ thể lực.

Mà đến từ ý chí.

Đến từ trách nhiệm với nhiệm vụ được giao.

Một đêm nọ, đơn vị đang hành quân thì bất ngờ gặp mưa lớn.

Đường rừng trở nên trơn trượt.

Nước suối dâng cao.

Nhiều đoạn đường gần như không thể đi tiếp.

Thế nhưng không ai quay lại.

Mọi người nắm tay nhau vượt qua từng đoạn nguy hiểm.

Người khỏe dìu người yếu.

Người đi trước kéo người đi sau.

Cứ như thế, cả đoàn tiếp tục tiến về phía trước.

Khi tới nơi tập kết, ai nấy đều kiệt sức.

Quần áo ướt sũng.

Bùn đất bám đầy người.

Nhưng những kiện hàng vẫn được giao đúng thời gian.

Đó là chiến thắng của tinh thần đoàn kết.

Là chiến thắng của những bước chân không biết mệt mỏi.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Minh trở về quê hương.

Cuộc sống dần trở lại bình thường.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy những con đường rộng mở hôm nay, ông lại nhớ đến những con đường Trường Sơn năm ấy.

Nhớ những đồng đội đã cùng mình đi qua chiến tranh.

Nhớ những người đã mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu.

Có người mới mười tám tuổi.

Có người chưa kịp lập gia đình.

Có người còn chưa một lần trở về thăm nhà.

Họ đã dừng lại.

Nhưng những bước chân của họ đã góp phần đưa dân tộc tiến về phía trước.

Câu chuyện của ông Minh giúp tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến thắng lớn.

Lịch sử còn được viết bằng những nỗ lực âm thầm của hàng triệu con người bình dị.

Những người lính năm xưa không phải ai cũng trở thành anh hùng được ghi tên trong sách sử.

Nhưng tất cả họ đều là những người anh hùng trong lòng dân tộc.

Ngày nay, thế hệ trẻ không còn phải hành quân dưới bom đạn.

Nhưng vẫn cần những bước chân không mỏi trên hành trình học tập, lao động và cống hiến.

Bởi mỗi thế hệ đều có trách nhiệm của riêng mình đối với đất nước.

Những bước chân năm xưa đã làm nên hòa bình.

Những bước chân hôm nay sẽ góp phần xây dựng tương lai.

Và đó chính là cách đẹp nhất để tiếp nối ngọn lửa mà thế hệ cha anh đã truyền lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn