Những bước chân không mỏi
Lành Văn Đồng
Ở xã Nà Phặc giữa những con đường đất quanh co và triền đồi xanh mướt, người dân vẫn nhắc đến ông Lành Văn Đồng với tất cả sự kính trọng. Dù mang bệnh tật suốt đời, ông Đồng vẫn sống kiên cường, và câu chuyện về ông trở thành nguồn cảm hứng cho mọi người trong bản.
Ông Đồng sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày lên nương, xuống suối, và học cách tự lập từ rất sớm. Khi trưởng thành, ông tham gia quân đội, làm việc trên những nhiệm vụ khó khăn và nguy hiểm. Nhưng chiến tranh đã để lại cho ông di chứng, khiến ông trở thành bệnh binh, sức khỏe yếu, đi lại khó khăn.
Ngày trở về quê hương, ông Đồng phải đối mặt với nhiều thử thách. Những công việc nặng nhọc không thể làm, bệnh tật luôn hành hạ cơ thể, khiến ông nhiều lúc cảm thấy bất lực. Nhưng ông không chấp nhận đầu hàng số phận.
Ông bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: dọn dẹp đường làng, chăm sóc vườn rau, giúp đỡ hàng xóm những công việc vừa sức. Mỗi ngày, dù đau nhức, ông vẫn bước từng bước chậm rãi nhưng kiên định. Người dân thấy ông làm việc mà xúc động, nhiều người bắt đầu giúp ông, và mọi việc dần trở nên thuận lợi hơn.
Một buổi sáng, khi đang đi kiểm tra những luống rau, ông gặp một nhóm trẻ con đang cố mang nước từ suối về. Ông mỉm cười, xoa đầu từng đứa, và bảo:
“Chỉ cần đi từng bước, không vội, mọi việc sẽ ổn thôi.”
Từ câu nói giản dị ấy, trẻ con trong bản học được cách kiên nhẫn, học cách vượt qua khó khăn mà không nản lòng. Người dân cũng nhờ ông mà biết quý trọng từng nỗ lực nhỏ, từng bước đi chậm nhưng chắc trong cuộc sống.
Năm tháng trôi qua, ông Đồng trở thành hình ảnh quen thuộc trên những con đường của bản, bước đi chậm rãi nhưng không bao giờ ngừng nghỉ. Ông không chỉ là một bệnh binh, mà còn là tấm gương sống về nghị lực, lòng kiên trì và sự tận tâm với cộng đồng.
Khi ông qua đời, người dân Nà Phặc cùng nhau dừng lại trên con đường mà ông thường đi, tưởng nhớ những bước chân không mỏi ấy. Mọi người vẫn nhắc về ông Lành Văn Đồng—người đã dạy họ rằng, dù bệnh tật hay gian khó, chỉ cần không ngừng bước, cuộc đời vẫn sẽ tìm thấy ánh sáng của hy vọng.
Con đường quanh bản vẫn thế, nhưng những bước chân của ông như đã in hẳn vào đất, vào lòng người, nhắc nhở mọi thế hệ rằng nghị lực và tấm lòng bao dung mới chính là di sản quý giá nhất.



