NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI
Trong những ngày tháng cả nước hướng về các hoạt động tri ân những người có công với cách mạng, tôi có dịp gặp gỡ và trò chuyện cùng bác Phạm Thị Hương – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù thời gian đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bác.
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI
Tác giả: Lê Hà Vy - Bí thư Chi đoàn thôn Hoàng Phú
Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên nhân vật: Phạm Thị Hương
Năm sinh: 1950
Quê quán: xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Nơi ở hiện nay: xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Trong những ngày tháng cả nước hướng về các hoạt động tri ân những người có công với cách mạng, tôi có dịp gặp gỡ và trò chuyện cùng bác Phạm Thị Hương – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù thời gian đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, những ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bác.
Ngồi trong căn nhà nhỏ giản dị, bác Hương chậm rãi mở cuốn sổ cũ đã ngả màu thời gian. Trong đó là những bức ảnh đen trắng chụp cùng đồng đội và vài kỷ vật được gìn giữ suốt nhiều năm qua. Nhìn những tấm ảnh ấy, ánh mắt bác như trở về với tuổi mười tám đầy nhiệt huyết của mình.
Bác Hương sinh ra trong một gia đình nông dân tại xã Hải Châu. Tuổi thơ của bác gắn liền với những cánh đồng quê và những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến nhiều thanh niên trong làng lên đường bảo vệ Tổ quốc, bác luôn nung nấu mong muốn được góp một phần sức lực cho đất nước.
Năm 1968, khi vừa tròn mười tám tuổi, bác viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Ngày nhận giấy báo lên đường, gia đình vừa tự hào vừa lo lắng. Mẹ bác đã nắm chặt tay con gái và dặn dò: “Con đi làm nhiệm vụ phải giữ gìn sức khỏe, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để góp phần giúp đất nước sớm hòa bình.”
Những ngày đầu tại đơn vị, bác cùng đồng đội được huấn luyện kỹ năng sinh hoạt trong điều kiện chiến tranh. Sau đó, mọi người được điều động lên tuyến đường Trường Sơn làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông. Công việc hằng ngày của họ là san lấp hố bom, sửa chữa đường sá, vận chuyển lương thực, đạn dược và hỗ trợ các đơn vị chiến đấu.
Theo lời kể của bác, tuyến đường Trường Sơn khi ấy là huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến. Chính vì vậy, nơi đây thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Có những ngày máy bay địch xuất hiện liên tục, bom đạn dội xuống khiến đất đá tung mù trời. Vừa nghe tiếng còi báo động, mọi người lập tức tìm nơi trú ẩn. Khi máy bay rời đi, họ lại nhanh chóng quay trở lại công việc.
“Có những hôm chúng tôi làm việc từ sáng đến tận đêm khuya. Người nào cũng lấm lem bùn đất nhưng không ai than vãn. Ai cũng nghĩ rằng chỉ cần con đường được thông suốt thì các chiến sĩ ngoài mặt trận sẽ có thêm lương thực, đạn dược để chiến đấu,” bác Hương xúc động kể.
Khó khăn lớn nhất không chỉ là bom đạn mà còn là điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Những bữa cơm chỉ có vài nắm gạo độn sắn, đôi khi thêm ít rau rừng. Mùa mưa, quần áo luôn ẩm ướt. Những cơn sốt rét rừng hành hạ nhiều người nhưng hầu hết vẫn cố gắng bám trụ để hoàn thành nhiệm vụ.
Điều khiến bác nhớ nhất là một đêm mưa lớn vào năm 1971. Sau một trận ném bom dữ dội, nhiều đoạn đường bị phá hủy nghiêm trọng. Đơn vị của bác nhận lệnh khẩn cấp khắc phục để đoàn xe vận tải có thể tiếp tục hành quân. Trong ánh đèn pin le lói, các thanh niên xung phong vừa xúc đất vừa cảnh giác trước nguy cơ máy bay quay lại. Sau nhiều giờ lao động liên tục, tuyến đường cuối cùng cũng được thông xe.
Bác Hương vẫn nhớ như in hình ảnh những người đồng đội sát cánh bên nhau trong những thời khắc khó khăn nhất. Họ chia sẻ cho nhau từng ngụm nước, từng phần lương thực ít ỏi. Tình đồng chí, đồng đội trở thành nguồn động viên to lớn giúp mọi người vượt qua gian khổ.
Khi đất nước hoàn toàn thống nhất vào năm 1975, bác Hương trở về quê hương trong niềm vui khôn tả. Từ một cô gái thanh niên xung phong năm nào, bác bắt đầu cuộc sống mới với công việc lao động sản xuất. Dù không còn khoác trên mình màu áo thanh niên xung phong, bác vẫn luôn giữ tinh thần trách nhiệm, cần cù và ý chí vượt khó.
Hiện nay, bác thường xuyên tham gia các hoạt động tại địa phương, gặp gỡ đoàn viên thanh niên để kể lại những câu chuyện về một thời chiến tranh gian khổ. Mỗi lần nhắc về quá khứ, bác luôn nhấn mạnh rằng hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao sự hy sinh, mất mát.
Buổi trò chuyện với bác Phạm Thị Hương đã giúp tôi hiểu hơn về những đóng góp thầm lặng của lực lượng thanh niên xung phong trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Họ không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của dân tộc bằng ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến không mệt mỏi.
Câu chuyện của bác là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh vì Tổ quốc, đồng thời không ngừng học tập, rèn luyện để tiếp nối truyền thống vẻ vang của cha anh, góp phần xây dựng quê hương Hải Châu và đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh.


