Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI – CÂU CHUYỆN THANH NIÊN XUNG PHONG

Ngày ấy, bà Lê Thị Mai mới đôi mươi khi tình nguyện lên đường tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Rời quê hương, bà cùng những người bạn trẻ mang theo nhiệt huyết của tuổi thanh xuân và một niềm tin giản dị: đất nước cần, thanh niên sẵn sàng.

Hà Tĩnh14/08/2026Đoàn xã Đam Rông 3 (Đam Rông 3)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, bà Lê Thị Mai mới đôi mươi khi tình nguyện lên đường tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Rời quê hương, bà cùng những người bạn trẻ mang theo nhiệt huyết của tuổi thanh xuân và một niềm tin giản dị: đất nước cần, thanh niên sẵn sàng.

Công việc của bà và đồng đội là bảo đảm giao thông trên những tuyến đường phục vụ chiến trường. Ban ngày, họ sửa đường, san đất, lấp hố bom; ban đêm lại thay nhau trực, sẵn sàng ứng phó khi tuyến đường bị đánh phá.

Có những ngày mưa rừng kéo dài, đường lầy lội, bùn đất bám đầy quần áo. Có những đêm vừa nghe tiếng bom dứt, mọi người đã lập tức lao ra mặt đường. Người cuốc đất, người xúc đá, người san lấp hố bom. Không ai nghĩ đến việc nghỉ ngơi, bởi phía trước còn những đoàn xe đang chờ.

Bà Mai nhớ nhất một lần tuyến đường bị bom đánh trúng. Một đoạn đường vừa sửa xong lại bị phá hỏng. Mọi người nhìn nhau trong giây lát rồi không ai bảo ai, tất cả cùng bắt tay vào công việc.

Một người đồng đội khi ấy nói:

“Bom có thể phá đường, nhưng không thể ngăn được bước chân mình.”

Câu nói ấy trở thành ký ức sâu sắc đối với bà Mai.

Những thanh niên xung phong khi ấy còn rất trẻ. Họ cũng có gia đình để nhớ, có những ước mơ riêng và những người thân đang chờ ngày trở về. Nhưng trước nhiệm vụ, họ gác lại tất cả để hoàn thành công việc được giao.

Có những người bạn đã mãi mãi nằm lại trên tuyến đường năm ấy. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại những ước mơ dang dở. Những người ở lại tiếp tục công việc, bởi họ hiểu rằng đó cũng là cách để giữ lời hứa với đồng đội.

Sau ngày đất nước hòa bình, bà Lê Thị Mai trở về quê hương. Những năm tháng thanh niên xung phong đã trở thành một phần ký ức không thể quên. Mỗi khi nhìn những con đường rộng mở, bà lại nhớ đến những con đường năm xưa, nơi những người trẻ đã từng dùng sức mình để nối liền những tuyến giao thông giữa những ngày gian khó.

Bà tâm sự:

“Ngày ấy chúng tôi còn trẻ, chỉ nghĩ đơn giản rằng đất nước cần thì mình góp sức. Đến khi trở về, nhìn lại mới thấy tuổi trẻ của mình đã gắn với một thời kỳ đặc biệt của dân tộc.”

Câu chuyện của bà Lê Thị Mai là câu chuyện về những thanh niên xung phong đã biến tuổi trẻ thành những bước chân trên tuyến lửa. Họ không đứng ở nơi hào nhoáng, nhưng âm thầm làm những công việc tưởng chừng bình thường mà vô cùng quan trọng.

Những bước chân ấy có thể đã dừng lại từ nhiều năm trước, nhưng con đường họ góp sức mở ra vẫn tiếp tục nối dài. Và mỗi con đường bình yên hôm nay đều nhắc chúng ta nhớ về một thế hệ thanh niên đã sống trọn vẹn với Tổ quốc bằng tuổi trẻ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI – CÂU CHUYỆN THANH NIÊN XUNG PHONG | Câu chuyện thời hoa lửa