Những Bước Chân Không Mỏi Của Người Lính Vận Tải
Ký Ức Lò Gò – Xa Mát: Những Bước Chân Không Mỏi Của Người Lính Vận Tải
Ông Phạm Văn Nghĩa sinh ngày 10 tháng 10 năm 1948 tại xã Thạnh Tây, huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh. Lớn lên giữa đại ngàn biên giới, nơi những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn ôm trọn lấy buôn làng, ông sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo bởi đạn bom. Lòng căm thù giặc và tình yêu đất nước đã thôi thúc người thanh niên Tân Biên khoác lên mình màu áo lính, cống hiến trọn tuổi thanh xuân cho tuyến đường huyết mạch của Tổ quốc.
Oằn vai cõng đạn nơi điểm cuối đường Hồ Chí Minh
Năm 1966, khi vừa bước sang tuổi 18, ông Nghĩa tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong và bộ đội vận tải, bám trụ tại khu vực Lò Gò – Xa Mát. Nơi đây không chỉ là căn cứ địa vững chắc của cách mạng miền Nam mà còn là điểm cuối tiếp nhận vũ khí, lương thực từ miền Bắc chi viện qua tuyến đường mòn Hồ Chí Minh lịch sử.
Làm lính vận tải là chấp nhận một cuộc chiến thầm lặng nhưng vô cùng gian khổ, hy sinh. Để cắt đứt nguồn chi viện của ta, kẻ thù liên tục dùng máy bay B-52 rải thảm và rải chất độc hóa học xuống những cánh rừng Lò Gò. Bất chấp bom đạn rền rĩ và những cơn sốt rét rừng tàn phá cơ thể, ông Nghĩa cùng đồng đội ngày đêm gùi trên vai hàng chục ký gạo, đạn dược, luồn lách qua những bãi mìn và vòng vây siết chặt của địch. Có những chuyến đi ròng rã nhiều tháng trời, chân rướm máu vì gai góc và vắt rừng, nhưng cứ nghĩ đến những người đồng chí đang chờ đạn nơi tiền tuyến, đôi chân người lính trẻ lại bước đi không biết mỏi. Đối với ông, mỗi viên đạn, mỗi hạt gạo được đưa đến đích an toàn là một chiến công được đánh đổi bằng cả mồ hôi và máu của lực lượng vận tải.
Người gác rừng mẫn cán giữa thời bình
Mùa xuân năm 1975, đất nước rợp bóng cờ hoa. Hoàn thành nhiệm vụ lịch sử, ông Nghĩa phục viên trở về quê hương. Khu rừng Lò Gò – Xa Mát năm xưa che chở cho ông nay loang lổ vết hố bom và chịu nhiều tàn phá của chất độc da cam. Mang trong mình tình yêu mãnh liệt với đại ngàn, ông quyết định gắn bó phần đời còn lại với công tác kiểm lâm, bảo vệ rừng.
Những bước chân từng đạp lên chông gai trong kháng chiến nay lại miệt mài tuần tra, bảo vệ sự bình yên cho Vườn Quốc gia Lò Gò – Xa Mát. Ông tích cực vận động bà con dân tộc thiểu số và người dân địa phương không chặt phá rừng, cùng nhau trồng lại những mầm xanh trên mảnh đất từng là "tọa độ chết". Sự cống hiến không mệt mỏi của ông đã góp phần hồi sinh lại một hệ sinh thái đa dạng, phong phú cho quê hương.
Trong những buổi sinh hoạt truyền thống, đứng trước những cây cổ thụ sừng sững của đại ngàn, ông Nghĩa thường bồi hồi dặn dò thế hệ trẻ:
"Đôi vai của thế hệ chúng tôi từng oằn xuống vì gùi gạo, cõng đạn để đổi lấy nền độc lập hôm nay. Rừng đã dang tay che chở bộ đội trong những năm tháng khói lửa ác liệt nhất. Các cháu bây giờ được sống trong hòa bình, bước chân đi trên những con đường trải nhựa thênh thang, xin đừng quên ơn những người đã ngã xuống và phải biết yêu thương, bảo vệ từng tấc đất, từng tán cây của quê hương Tây Ninh mình."
Hình ảnh cựu chiến binh Phạm Văn Nghĩa, từ một người lính vận tải kiên cường đến một người gác rừng tận tụy, là biểu tượng sống động cho tình yêu đất nước gắn liền với tình yêu thiên nhiên. Cuộc đời ông hòa quyện cùng sự vươn mình hồi sinh của đại ngàn Lò Gò – Xa Mát, viết tiếp bản hùng ca bất diệt của vùng đất biên cương Tây Ninh anh hùng.



