Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI CỦA NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG

Hải Phòng22/08/2026bantncatphp1 (Ban Thanh niên Công an TP)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, cô gái trẻ Trần Thị Hương khi ấy mới ngoài đôi mươi đã tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Từ một cô gái quen với công việc đồng áng và cuộc sống bình dị ở quê nhà, bà bước vào những năm tháng đầy thử thách của tuổi trẻ.

Nhiệm vụ của những thanh niên xung phong khi ấy không chỉ là mở đường, sửa đường mà còn bảo đảm cho những tuyến đường huyết mạch luôn được thông suốt. Có những ngày, công việc kéo dài từ sáng đến đêm. Có những lúc vừa hoàn thành nhiệm vụ, mọi người lại phải nhanh chóng khắc phục những đoạn đường bị hư hỏng để bảo đảm các đoàn xe tiếp tục hành quân.

Bà Hương nhớ nhất những đêm cùng đồng đội làm việc dưới ánh sáng hạn chế. Mỗi người một nhiệm vụ, người san đất, người chuyển đá, người kiểm tra đường. Ai cũng mệt nhưng không ai bỏ vị trí.

Trong ký ức của bà, những người đồng đội năm ấy luôn là những người trẻ trung, lạc quan. Họ hát với nhau, kể chuyện quê nhà cho nhau nghe và động viên nhau vượt qua những ngày tháng khó khăn.

“Ngày ấy chúng tôi còn trẻ, chỉ nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ. Sau này trở về mới hiểu rằng những năm tháng ấy chính là phần đẹp nhất của tuổi thanh xuân”, bà Hương chia sẻ.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bà trở về quê, lập gia đình và làm việc, lao động như bao người dân khác. Cuộc sống sau chiến tranh còn nhiều khó khăn nhưng bà chưa bao giờ coi những năm tháng thanh niên xung phong là điều gì quá lớn lao.

Bà chỉ nói rằng mình đã làm công việc mà thế hệ mình cần phải làm.

Nhiều năm đã trôi qua, mái tóc của người nữ thanh niên xung phong năm nào nay đã bạc. Những người đồng đội cũ cũng ngày một ít đi. Nhưng mỗi khi có dịp kể lại chuyện xưa, ánh mắt bà vẫn ánh lên niềm tự hào. Bởi với bà, ký ức về những năm tháng tuổi trẻ không chỉ là ký ức của riêng mình. Đó là ký ức của cả một thế hệ đã góp sức mình vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

“Chúng tôi không mong thế hệ sau phải trải qua những năm tháng như chúng tôi. Chỉ mong các cháu hiểu giá trị của cuộc sống hòa bình hôm nay và biết trân trọng những gì mình đang có”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn