Bài viết

Những bước chân không mỏi – Nhịp đập kiên trung trên đất phèn

Những bước chân ấy không chỉ mang theo sức nặng của ba lô, súng đạn mà còn mang theo cả niềm tin của hậu phương và vận mệnh của vùng đất thép.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hành trình xuyên qua bóng tối và bùn lầy

Bạn hãy tưởng tượng những đêm dài hành quân xuyên rừng tràm. Đôi chân của người lính đặc công như anh Võ Văn Chương hay những chiến sĩ giao liên phải làm quen với cái cảm giác nước phèn chua loét thấm vào từng vết xước.

· Sự dẻo dai phi thường: Bước chân phải đủ nhẹ để không làm xao động mặt nước, nhưng cũng phải đủ vững để không sa lầy giữa những cánh đồng lác mênh mông.

· Bản lĩnh thép: Khí tiết của người tiền bối như cụ Võ Văn Tần đã dạy họ: "Đường chưa thông thì chân chưa nghỉ". Dù đôi chân đã sưng tấy, dù đôi mắt đã mỏi vì thiếu ngủ, nhưng chỉ cần nghĩ đến đồng đội đang chờ tiếp tế dưới lòng địa đạo Đức Huệ, mỗi bước chân lại như được tiếp thêm sức mạnh thần kỳ.

Sự tiếp sức từ những dấu chân của mẹ

Phía sau những bước chân không mỏi của người lính là những dấu chân thầm lặng của các mẹ. Những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Của đã đi mòn những lối nhỏ ven rừng để tiếp tế, để canh gác, để dẫn đường.

· Mạch ngầm lòng dân: Dấu chân của mẹ chính là "bản đồ" an toàn nhất. Mẹ đi trước để kiểm tra tình hình, mẹ đi sau để xóa dấu vết cho quân ta.

· Điểm tựa tinh thần: Khi người lính mệt lả bên vệ đường, một cái nắm tay của mẹ, một bát nước lá vội vàng chính là liều thuốc hồi sinh kỳ diệu. Tình yêu quê hương của mẹ đã hòa quyện vào mỗi bước đi của những người con, biến những con đường mòn ở Đức Huệ thành những dải lụa thép không gì ngăn cách nổi.

Lời thề tạc vào lòng đất mẹ

Tại sao những bước chân ấy lại có thể đi mãi không mỏi? Bởi vì mỗi bước đi đều vang vọng lời thề "Độc lập hay là chết!". Với tuổi trẻ Long An rời ghế nhà trường năm ấy, họ đi không phải vì đam mê xê dịch, mà đi để đòi lại tự do. Họ đi để nối liền Đức Hòa với Đức Huệ, nối liền lòng đất địa đạo với bầu trời hòa bình. Có những người đã ngã xuống khi bước chân đang hướng về phía trước, máu của họ thấm vào đất phèn, hóa thành những cột mốc tinh thần cho người đi sau tiếp bước. Sự bền bỉ ấy đã tạc nên chân dung một thế hệ không bao giờ biết dừng bước trước gian nguy.

Di sản của những người "đi mở cõi hòa bình"

Ngày nay, khi chúng ta đi trên những con đường thênh thang, phẳng lì của Long An, hãy nhớ rằng mỗi mét đường hôm nay đều có dấu tích của "những bước chân không mỏi" năm xưa.

Gia tài cha ông để lại là bài học về sự kiên trì và bền bỉ. "Những bước chân không mỏi" nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay: Con đường đi đến thành công và sự giàu mạnh cho quê hương không bao giờ trải đầy hoa hồng. Hãy tiếp tục bước đi bằng tinh thần của người chiến sĩ năm nào, bền bỉ lao động và sáng tạo để đưa huyện Đức Huệ nói riêng và tỉnh Long An nói chung vươn xa hơn nữa trên bản đồ phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những bước chân không mỏi – Nhịp đập kiên trung trên đất phèn | Câu chuyện thời hoa lửa