Những bước chân không mỏi trên con đường ra tiền tuyến
Ông Lò Văn Pó là cựu Thanh niên xung phong đã từng tham gia phục vụ chiến đấu trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ở tuổi xế chiều, ông vẫn giữ được tinh thần lạc quan, giản dị và đặc biệt là ký ức sâu sắc về những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng rất đỗi tự hào. Câu chuyện của ông là minh chứng sống động cho tinh thần “đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên”, góp phần giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ hôm nay.
Nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ông Lò Văn Pó không thể quên những ngày tuổi trẻ của mình gắn liền với ba lô, cuốc xẻng và những con đường đầy bom đạn. Khi đất nước đang cần sức người cho tiền tuyến, ông cùng nhiều thanh niên địa phương đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, mang trong tim một niềm tin giản dị nhưng vô cùng mạnh mẽ: được góp sức cho Tổ quốc là niềm vinh dự lớn nhất của tuổi trẻ.
Nhiệm vụ của đội Thanh niên xung phong nơi ông công tác chủ yếu là mở đường, sửa đường, vận chuyển lương thực, đạn dược và đảm bảo giao thông thông suốt cho các đơn vị bộ đội. Công việc diễn ra trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt: thiếu thốn lương thực, thuốc men, ngày đêm đối mặt với bom rơi, đạn nổ. Có những đêm phải đi bộ hàng chục cây số trong rừng sâu, gùi trên lưng từng bao gạo, từng thùng đạn nặng trĩu, chân phồng rộp, người lả đi vì đói và mệt.
Ông Pó nhớ lại, có lần đơn vị đang san lấp hố bom thì máy bay địch quay lại ném bom dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt, nhiều đồng đội bị thương, nhưng ngay sau đó, những người còn lại vẫn nhanh chóng tập hợp, tiếp tục công việc để kịp thời thông đường cho đoàn xe ra tiền tuyến. Chính trong những thời khắc sinh tử ấy, tình đồng đội, tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường của Thanh niên xung phong được thể hiện rõ nét hơn bao giờ hết.
Chiến tranh kết thúc, ông Lò Văn Pó trở về cuộc sống đời thường, mang theo trong mình những kỷ niệm không thể nào quên. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn tự hào vì đã có một thời tuổi trẻ cống hiến trọn vẹn cho đất nước. Với ông, những năm tháng Thanh niên xung phong là ngọn hoa lửa rực sáng, sưởi ấm cả cuộc đời.
Ngày nay, câu chuyện của ông được kể lại cho thế hệ đoàn viên, thanh niên phường Mường Lay như một lời nhắc nhở sâu sắc: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của lớp người đi trước. Từ đó, mỗi đoàn viên càng thêm ý thức trách nhiệm, nỗ lực học tập, lao động, xung kích trong các phong trào tình nguyện, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.



