Bài viết

NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI TRÊN ĐẤT PHÈN RẠCH KIẾN

NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI TRÊN ĐẤT PHÈN RẠCH KIẾN

Tây Ninh16/05/2026Huỳnh Thị Diễm Trang (Trường MG Long Trạch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mở đầu: Lời tự sự từ những cung đường hòa bình

Mỗi sáng, tôi chạy xe trên con đường nhựa phẳng lì xuyên qua xã Rạch Kiến để đến trường. Nhìn những cánh đồng lúa xanh ngắt, tôi chợt nhớ đến lời kể của những người dì, người chị đi trước. Đôi chân tôi chưa bao giờ phải lội qua bùn lầy của những chiến hào. Câu chuyện về "Thời hoa lửa" ở Cần Đước không chỉ có tiếng súng, mà còn có những bước chân không mỏi của những người giáo viên - đoàn viên năm ấy.

Câu chuyện: "Lớp học lưu động" trên đôi chân trần

Dì Mười, một cựu giáo viên mầm non vùng vành đai, kể rằng những năm khốc liệt nhất, lớp học không thể tập trung cố định một chỗ vì sợ giặc càn. Thế là các cô giáo Đoàn viên phải "chia nhỏ" lớp ra. Một mình cô với chiếc túi vải bên hông, trong đó chỉ có vài quyển truyện tranh tự vẽ và ít thẻ chữ, lội bộ qua những con rạch, băng qua những cánh đồng đất phèn mặn chát để đến từng căn hầm chữ A dạy trẻ.

Dì cười bảo: "Hồi đó chân đứa nào cũng nứt nẻ vì nước phèn, nhưng cứ nghe tiếng trẻ con đợi mình dưới hầm là quên hết đau mỏi." Có những buổi sáng sương chưa tan, hay những chiều muộn tầm tã mưa, bóng dáng người cô giáo nhỏ nhắn với chiếc nón lá rách vành, lặng lẽ di chuyển dọc theo mé kinh để tránh sự phát hiện của đồn bốt địch, đã trở thành hình ảnh quen thuộc của người dân Rạch Kiến. Các cô đi để mang theo con chữ, để giữ cho tâm hồn các con không bị chai sạn bởi khói thuốc súng, để "nuôi" niềm tin hòa bình bằng những bài học giản đơn về tình yêu gia đình, làng xóm.

Sự tiếp nối: Bước chân của thế hệ sau.

Hôm nay, đứng giữa sân trường mầm non xã Rạch Kiến rộn rã tiếng cười, tôi – một giáo viên trẻ – thấy mình đang bước tiếp hành trình của dì Mười. Dù không còn phải lội bùn băng qua lằn ranh bom đạn, nhưng mỗi bước chân tôi đi từ cổng trường vào lớp, mỗi lần cúi xuống chỉnh lại quai dép cho học trò, tôi đều thấy mình đang thừa hưởng thành quả của những đôi chân trần năm ấy.

Là một Đoàn viên, tôi hiểu rằng "điểm tựa" của mình chính là lòng kiên cường của các thế hệ tiền bối. Chúng tôi hôm nay "đi" bằng kiến thức sư phạm hiện đại, bằng lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ để đưa các con vươn xa hơn. Nhưng dù đi xa đến đâu, trái tim tôi vẫn luôn hướng về mảnh đất phèn Rạch Kiến – nơi từng ghi dấu những bước chân hoa lửa đầy tự hào.

Kết bài: Lời hứa của người gieo hạt

"Câu chuyện thời hoa lửa" của tôi là bản trường ca về những bước chân bền bỉ. Tại mảnh đất Cần Đước trung dũng, tôi nguyện sẽ dùng sức trẻ của mình để đi cùng các con trên con đường học vấn đầu đời.

Tôi sẽ kể cho học trò nghe về những con đường bùn lầy năm xưa, để các con biết trân trọng những con đường nhựa sạch đẹp hôm nay, và để ngọn lửa của lòng yêu nước mãi mãi cháy sáng trong mỗi bước chân của thế hệ tương lai trên quê hương Long An anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn