Anh hùng Lao động

NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, đường Trường Sơn là tuyến vận tải chiến lược nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Trên những con đường rừng đầy bom đạn, những người lính vận tải phải gùi, cõng và vận chuyển từng bao gạo, hòm đạn, thuốc men đến nơi chiến đấu. Nguyễn Viết Sinh là một trong những chiến sĩ vận tải tiêu biểu. Với đôi chân bền bỉ và sức chịu đựng phi thường, ông đã thực hiện hàng nghìn ngày công tác, vận chuyển một khối lượng hàng hóa rất lớn, góp phần bảo đảm sức người, sức của cho chiến trường.

Lào Cai20/08/2026xã An Long (Xã An Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một con đường trong chiến tranh không được đo bằng những cây số đơn thuần.

Đó là con đường được đo bằng những bước chân của con người.

Mỗi bước chân mang theo một bao gạo.

Một hòm đạn.

Một túi thuốc.

Một dụng cụ quân y.

Hoặc những vật dụng cần thiết cho người lính ở phía trước.

Đó là đường Trường Sơn.

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh – giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc vận chuyển người và vật chất từ miền Bắc vào các chiến trường.

Nhưng để một đoàn xe có thể đến được chiến trường, để một đơn vị có gạo ăn, có đạn chiến đấu, có thuốc cứu thương, phía sau đó là công sức của hàng vạn con người.

Có lái xe.

Có công binh.

Có thanh niên xung phong.

Có dân công.

Có bộ đội giao liên.

Và có những chiến sĩ vận tải mang hàng bằng chính đôi vai của mình.

Nguyễn Viết Sinh là một trong những người như vậy.

Sinh năm 1943, quê ở Nghệ An, Nguyễn Viết Sinh tham gia lực lượng trên tuyến Trường Sơn khi cuộc chiến ngày càng trở nên ác liệt.

Tuổi còn trẻ nhưng nhiệm vụ mà người lính phải đảm nhận lại rất nặng nề.

Trường Sơn khi ấy không phải một con đường bằng phẳng.

Đó là những con đường xuyên qua rừng núi.

Có đoạn là đường đất.

Có đoạn dốc cao.

Có đoạn phải vượt qua suối.

Có nơi mùa mưa bùn lầy.

Mùa khô thì bụi đỏ phủ kín người.

Nhưng khó khăn lớn nhất vẫn là bom đạn.

Đường Trường Sơn trở thành một trong những mục tiêu đánh phá quan trọng của không quân Mỹ.

Máy bay liên tục trinh sát.

Bom được thả xuống các tuyến đường.

Những cây cầu bị đánh phá.

Những đoạn đường vừa sửa xong lại bị bom phá hỏng.

Những đoàn xe phải di chuyển trong đêm.

Trong điều kiện ấy, người lính vận tải phải tìm mọi cách đưa hàng hóa đến đích.

Nếu đường xe bị phá, phải sửa đường.

Nếu cầu bị đánh sập, phải làm cầu tạm.

Nếu xe không thể đi, hàng hóa có thể phải chuyển sang gùi, cõng bằng sức người.

Và đó là lúc những người như Nguyễn Viết Sinh phát huy vai trò.

Một chuyến vận chuyển có thể bắt đầu từ rất sớm.

Người lính chuẩn bị ba lô.

Kiểm tra hàng hóa.

Buộc chắc gùi.

Rồi bắt đầu bước đi.

Một bước.

Rồi một bước nữa.

Con đường trước mặt có thể dài hàng chục cây số.

Không có những phương tiện hiện đại.

Không có đường nhựa.

Chỉ có sức người và ý chí.

Có những lúc người lính phải đi qua những khu rừng dày đặc.

Cây cối che kín bầu trời.

Ánh sáng ban ngày cũng khó xuyên qua.

Có những đoạn phải vượt dốc.

Có những đoạn phải lội qua suối.

Có lúc trời mưa.

Quần áo ướt sũng.

Hàng hóa phải được giữ khô.

Bởi nếu gạo bị ướt, chiến sĩ phía trước sẽ thiếu lương thực.

Nếu thuốc bị hỏng, thương binh sẽ gặp nguy hiểm.

Nếu đạn không đến kịp, một đơn vị có thể gặp khó khăn trong chiến đấu.

Vì vậy, mỗi chuyến hàng đều có ý nghĩa.

Nguyễn Viết Sinh đã thực hiện hàng nghìn ngày công tác như vậy.

Đôi chân người lính ngày càng chai cứng.

Vai mang hàng ngày càng đau.

Nhưng nhiệm vụ vẫn tiếp tục.

Có những ngày vừa đến nơi đã phải quay trở lại.

Có những chuyến đi chưa kết thúc thì đã nhận nhiệm vụ mới.

Không có khái niệm “đủ rồi” trên một tuyến đường đang cần hàng.

Điều đáng chú ý là Nguyễn Viết Sinh không chỉ đi một vài chuyến.

Ông đã dành nhiều năm trên tuyến Trường Sơn.

Khối lượng hàng hóa ông vận chuyển được ghi nhận ở mức rất lớn.

Nhiều tư liệu nhắc đến con số hơn 55 tấn hàng hóa.

Đằng sau con số ấy là hàng nghìn lần gùi, cõng và vận chuyển.

Nếu chỉ nhìn vào con số, người ta có thể thấy đó là một thành tích.

Nhưng nếu hình dung từng chuyến đi, ta sẽ hiểu đó là một sự cố gắng phi thường.

Một bao gạo không tự mình đi đến chiến trường.

Một hòm đạn không tự xuất hiện trong kho.

Một túi thuốc không tự đến bệnh viện dã chiến.

Tất cả phải có người vận chuyển.

Và những người vận chuyển ấy thường là những người ít được nhắc tên nhất.

Nguyễn Viết Sinh là một trong số họ.

Trên đường Trường Sơn, nguy hiểm luôn xuất hiện bất ngờ.

Một tiếng máy bay có thể khiến cả đoàn phải nhanh chóng tìm chỗ trú ẩn.

Một trận bom có thể làm đất đá vùi lấp đường.

Một cây cầu có thể bị phá hỏng.

Một người đồng đội có thể bị thương.

Nhưng sau khi bom ngừng, công việc lại bắt đầu.

Đường bị phá thì sửa đường.

Hàng bị đổ thì thu gom.

Người bị thương thì cứu chữa.

Và đoàn người lại tiếp tục đi.

Chính tinh thần ấy đã làm nên sức sống của tuyến Trường Sơn.

Đường Trường Sơn không chỉ được tạo nên bởi đất đá.

Nó được tạo nên bởi mồ hôi, sức lực và sự hy sinh của con người.

Nguyễn Viết Sinh đã góp một phần tuổi trẻ của mình vào con đường ấy.

Những bước chân của ông nối hậu phương với tiền tuyến.

Từng chuyến hàng đến nơi giúp bộ đội có thêm điều kiện chiến đấu.

Từng bao gạo đến đơn vị giúp người lính có thêm sức lực.

Từng hòm thuốc đến trạm quân y giúp cứu chữa thương binh.

Vì thế, người vận tải tuy không trực tiếp tham gia mọi trận đánh nhưng vẫn là một phần của chiến thắng.

Đó là một điều rất quan trọng khi nhìn lại lịch sử.

Chiến tranh không chỉ được quyết định bởi người bắn súng.

Chiến tranh còn được quyết định bởi hậu cần.

Không có lương thực, quân đội không thể chiến đấu.

Không có đạn, vũ khí không thể phát huy tác dụng.

Không có thuốc men, thương binh không thể được cứu chữa.

Không có đường vận chuyển, hậu phương không thể tiếp sức cho tiền tuyến.

Và không có những người lính vận tải, tuyến đường chiến lược sẽ không thể hoạt động liên tục.

Đến năm 1975, cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc.

Đất nước thống nhất.

Những con đường Trường Sơn đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình.

Nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn.

Những chiếc xe.

Những cây cầu.

Những con đường.

Những cánh rừng.

Và những bước chân của hàng vạn con người.

Trong số đó có Nguyễn Viết Sinh.

Ông không phải là người nổi tiếng bởi một trận đánh lớn.

Ông được nhớ đến bởi sự bền bỉ của những ngày tháng nối tiếp nhau.

Ngày này qua ngày khác.

Chuyến này qua chuyến khác.

Bước chân này nối bước chân kia.

Cho đến khi con đường dẫn đến ngày chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn