Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Những bước chân không mỏi trên tuyến lửa Trường Sơn”

Nhân vật khai thác: Cựu Thanh niên xung phong thời kháng chiến chống Mỹ Đối tượng: Nhân chứng lịch sử – Người trực tiếp tham gia kháng chiến

Thái Nguyên01/04/2026Trần Lương Vinh (Khoa Điện-Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp-ĐH Thái Nguyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến Trường Sơn, tôi từng chỉ nghĩ đến một con đường.
Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra đó không chỉ là con đường.
Đó là mạch máu của cả một dân tộc trong thời chiến.

Trên tuyến lửa ấy, có những bước chân rất trẻ.
Họ là những thanh niên xung phong – tuổi mười tám, đôi mươi.
Không quân hàm.
Không danh hiệu lớn lao.
Chỉ có ba lô, cuốc xẻng và một lời hứa: thông đường cho xe ra trận.

Bom rơi xuống ban ngày.
Đêm đến lại san lấp hố bom.
Có khi vừa lấp xong, bom lại nổ.
Và họ lại tiếp tục.

Có người đã nằm lại giữa đại ngàn.
Có người trở về với vết thương suốt đời.
Nhưng không ai kể về mình như một anh hùng.
Họ chỉ nói: “Đó là nhiệm vụ.”

Tôi từng xem một cuộc phỏng vấn cựu thanh niên xung phong.
Bác kể rằng điều sợ nhất không phải là bom.
Mà là sợ đường bị tắc, xe không qua được, đồng đội ngoài mặt trận thiếu đạn, thiếu lương thực.

Nghe đến đó, tôi lặng đi.
Bởi tôi hiểu: tinh thần trách nhiệm khi đặt Tổ quốc lên trên bản thân
chính là ngọn lửa lớn nhất của thời hoa lửa.

Hôm nay, chúng tôi đi trên những con đường rộng mở, bằng phẳng.
Ít ai biết rằng dưới lớp nhựa đường kia từng là đất đá thấm máu.
Ít ai hình dung được những đêm mưa rừng, những tiếng bom rung chuyển núi.

“Thời hoa lửa” của họ không rực rỡ ánh đèn.
Chỉ có ánh chớp bom và ánh lửa bếp Hoàng Cầm.
Nhưng chính từ nơi khắc nghiệt ấy, ý chí Việt Nam được tôi luyện.

Là sinh viên hôm nay, tôi tự hỏi:
Mình có đang sống xứng đáng với những con đường được đánh đổi bằng tuổi trẻ của bao người?

Có thể chúng tôi không phải vượt Trường Sơn.
Nhưng chúng tôi phải vượt qua sự lười biếng.
Không phải san lấp hố bom.
Nhưng phải lấp đầy khoảng trống tri thức.
Không phải mở đường trong chiến tranh.
Nhưng phải mở đường cho tương lai đất nước.

Nếu mỗi người trẻ đều mang trong mình tinh thần Trường Sơn – bền bỉ, kỷ luật, trách nhiệm –
thì ngọn lửa năm xưa sẽ không bao giờ tắt.

Bởi thời hoa lửa không chỉ thuộc về quá khứ.
Nó sống trong cách chúng ta chọn sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn