Những Bước Chân Không Mỏi Và Gánh Nặng Quân Khí Nơi Đá Xám Mèo Vạc
Ông Hà Văn Đáo, sinh năm 1963, hiện nay ông đang sinh sống tại thôn Chắng Hạ, xã Hòa An. Cuộc đời binh nghiệp của ông gắn liền với mảnh đất Mèo Vạc – nơi mà người ta vẫn bảo "ngẩng mặt thấy trời, cúi mặt thấy đá". Nhập ngũ năm 1985, sau khi hoàn thành khóa đào tạo chuyên môn Quân khí, ông được điều động ngay lên vùng biên ải khắc nghiệt này để nhận nhiệm vụ.
🛡️ Nhiệm vụ thầm lặng giữa trùng điệp núi đá
Nếu các đơn vị bộ binh trực tiếp cầm súng giữ chốt, thì lính quân khí như ông Đáo lại có một "cuộc chiến" khác: đảm bảo "sức khỏe" cho vũ khí và thu hồi những tàn tích của đạn dược.
🛤️ Những chuyến đi xuyên rừng, vượt núi
Ngày đó, phương tiện di chuyển duy nhất của lính quân khí chính là đôi chân. Không có xe cộ, không có đường nhựa, ông cùng đồng đội cứ thế lầm lũi đi bằng đường bộ, xuyên qua những cánh rừng rậm rạp và những vách đá tai mèo sắc lẹm. Có những ngày, phải đi bộ từ 20 đến 30 cây số. Đường đi không phải bằng phẳng mà là trèo đèo, lội suối, leo lên những đỉnh núi cao mây phủ rồi lại xuống những thung lũng sâu thẳm. Vai gánh nặng, chân mỏi nhừ, nhưng chưa bao giờ tôi cho phép mình dừng lại. Hành trang mang theo chẳng có gì cao sang. Giữa rừng sâu, thực đơn "thường trực" chỉ có cá khô, ruốc (chà bông) và nước suối.
Dù mệt, dù đói, nhưng tinh thần của lính quân khí lúc nào cũng phải tỉnh táo. Mỗi hòm đạn thu hồi được, mỗi khẩu súng được lau chùi sạch sẽ là một lần yên lòng vì đã góp phần giữ vững tay súng cho đồng đội nơi tiền tuyến.



