Những bước chân không rời trận tuyến
rong những năm tháng quân ngũ, công việc của ông Nguyễn Công Ngự gắn bó chặt chẽ với các đơn vị bộ binh. Là người làm công tác Quân y, ông thường xuyên đi theo bộ đội, cùng đơn vị cơ động qua nhiều địa bàn và có mặt trong những thời điểm chiến đấu căng thẳng.
Đối với người lính Quân y, nhiệm vụ không chỉ diễn ra ở phía sau trận địa. Khi đơn vị hành quân, ông cũng phải đi cùng. Khi bộ đội bước vào chiến đấu, ông phải sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ của mình. Vì thế, cuộc sống của ông gắn liền với những bước chân của người lính trên chiến trường.
Từ những chiến trường ở miền Nam, Tây Nguyên, Đường 9 – Nam Lào cho đến Quảng Trị và sau này là Campuchia, ông đều có những khoảng thời gian gắn bó với các đơn vị bộ binh. Mỗi địa bàn lại có những khó khăn riêng, nhưng điểm chung là người lính luôn phải ở trong trạng thái sẵn sàng trước những tình huống bất ngờ.
Đi cùng bộ binh cũng có nghĩa là ông được chứng kiến chiến tranh ở khoảng cách rất gần. Ông nhìn thấy những người đồng đội của mình trước và sau mỗi trận đánh, chứng kiến những người bị thương cần được chăm sóc và cả những người không còn cơ hội trở lại đơn vị.
Có những người hôm nay vẫn còn cùng nhau thực hiện nhiệm vụ, nhưng sau một trận đánh, vị trí bên cạnh có thể đã trống đi. Những mất mát ấy cứ nối tiếp nhau trong những năm tháng chiến tranh và trở thành một phần ký ức khó phai đối với người lính Quân y.
Trong hoàn cảnh đó, tình đồng đội trở thành một điều đặc biệt. Những người lính không chỉ cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ mà còn quan tâm, giúp đỡ và bảo vệ nhau trong những lúc nguy hiểm. Đối với ông Ngự, chính những năm tháng sát cánh cùng bộ đội đã để lại những ký ức sâu sắc nhất về tình đồng chí.
Công việc của người Quân y cũng đòi hỏi sự bình tĩnh và trách nhiệm. Giữa chiến trường, khi đồng đội cần, người Quân y phải có mặt. Không phải lúc nào điều kiện cũng thuận lợi, nhưng nhiệm vụ vẫn phải được thực hiện.
Nhìn lại quãng đời quân ngũ, ông Ngự nhớ rằng mình đã đi qua rất nhiều địa bàn cùng các đơn vị bộ binh. Những chặng đường ấy nối tiếp nhau, tạo thành một hành trình dài mười bảy năm.
Với ông, theo sát bộ đội không đơn thuần là một nhiệm vụ được giao. Đó còn là những năm tháng ông được sống giữa đồng đội, chia sẻ với họ những khó khăn và chứng kiến những khoảnh khắc mà có lẽ suốt đời ông cũng không thể quên.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những bước chân của người lính Quân y năm nào vẫn còn trong ký ức. Đó là hình ảnh một người đi cùng bộ đội qua nhiều chiến trường, luôn ở bên đồng đội khi họ cần và mang theo những câu chuyện của một thời chiến tranh cho đến tận hôm nay.



