NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG TÊN
Câu chuyện là hồi ức của một cán bộ giao liên quê Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên), người đã nhiều lần vượt qua vùng địch, mang theo thư từ, chỉ thị và con người vào chiến trường miền Nam. Những bước chân âm thầm ấy đã giữ cho mạch máu chỉ huy không bao giờ đứt.
Trong chiến tranh, có những người không cầm súng, nhưng nếu họ ngã xuống, cả chiến trường có thể tê liệt. Ông Đỗ Văn Nhuận là một trong số đó.
Sinh năm 1945, ông Nhuận được chọn làm giao liên vì một lý do đơn giản:
“Đi nhanh, nhớ đường, ít nói.”
Công việc của ông là đưa thư, dẫn cán bộ, vượt qua những vùng có địch kiểm soát. Không giấy tờ. Không danh tính. Chỉ có mật khẩu và trí nhớ.
Có chuyến ông đi hơn mười ngày trong rừng. Có chuyến phải quay đầu vì lộ. Có lần bị địch lùng sục ngay phía trước, ông phải ngâm mình dưới ao suốt đêm.
“Lúc ấy chỉ nghĩ: thư không đến, chiến trường sẽ rối.”
Nhiều đồng đội giao liên của ông Nhuận không trở về. Không mộ. Không bia. Chỉ còn tên trong sổ mật.
Sau chiến tranh, ông trở về quê, làm ruộng. Ít người biết ông từng đi đâu, làm gì.
Có những con đường chỉ tồn tại trong ký ức của người đã đi qua.
Giờ đây, khi kể lại, ông Nhuận không nhận mình là anh hùng. Ông chỉ nói:
“Chúng tôi giữ cho đất nước không bị đứt mạch.”



