NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG TIẾNG ĐỘNG
Năm 1985, chàng trai trẻ Vũ Văn Hưu cùng đồng đội ở Tiểu đoàn Trinh sát 20, Quân đoàn 1 rời quê hương, hành quân thần tốc lên mảnh đất sương mù Vị Xuyên, Hà Giang. Lúc bấy giờ, mặt trận này được ví như một "lò vôi thế kỷ", nơi đá cũng phải tan chảy vì pháo kích.
Đêm tháng 12 năm 1985, trời Hà Giang rét căm căm, cái lạnh như kim châm vào da thịt. Ông Hưu cùng tổ trinh sát nhận lệnh bám nắm địa bàn tại khu vực gần cao điểm 685 - nơi được mệnh danh là "thế trận đá chồng". Nhiệm vụ của trinh sát không phải là trực tiếp nổ súng ồ ạt, mà là "đôi mắt" của mặt trận.
Ông nhớ lại: “Lính trinh sát chúng tôi ra sát ranh giới chỉ cách địch vài mươi mét. Chỉ cần một tiếng cành khô gãy, một hơi thở mạnh cũng có thể đánh đổi bằng cả mạng sống.”
Trong ký ức của ông, kinh hoàng nhất là những lần bò vào sát hang ổ địch để vẽ sơ đồ hỏa lực. Người chiến sĩ trinh sát phải bôi than đen đầy mặt, luồn lách qua những khe đá tai mèo sắc lẹm.
Có một đêm, tổ của ông đang di chuyển thì pháo địch bắn cầm canh. Đất đá văng tung tóe. Ông và đồng đội phải nằm ép mình vào hốc đá, nín thở đến mức nghe rõ cả tiếng tim mình đập thình thịch. Trong bóng tối lờ mờ, ông nhìn thấy ánh lửa thuốc lá của lính đối phương phía bên kia vách đá. Khoảng cách gần đến mức ông có thể nghe thấy chúng xì xào bàn tán.
Ông Hưu không bao giờ quên được những bữa cơm nắm vắt vội, trộn lẫn với bụi đá và mùi thuốc súng. Ở Vị Xuyên những năm 85-86, nước quý hơn máu. Những người lính trinh sát nhường nhau từng hớp nước trong bi-đông sứt sẹo. "Chúng tôi sống với nhau không chỉ là đồng đội, mà là một cơ thể. Trinh sát đi đầu, nếu một người ngã xuống, người sau phải lặng lẽ tiếp nối để hoàn thành bản đồ tọa độ cho pháo binh phía sau khai hỏa."
Khi cuộc chiến dần hạ nhiệt và đơn vị rút quân, ông Hưu rời đi với những vết sẹo của đá tai mèo và những ký ức không bao giờ phai mờ về những đồng đội đã nằm lại dưới chân cao điểm 685 hay thung lũng lân cận. Với ông, những năm tháng 1985 - 1986 tại Quân đoàn 1 không chỉ là nhiệm vụ, mà là một phần máu thịt, là bản hùng ca thầm lặng của những bước chân không tiếng động trên biên cương tổ quốc. Suốt quãng đời binh nghiệp của mình dù lên đến cấp hàm Thượng Tá – Trợ lý phòng Trinh sát của Quân đoàn 1 (nay là quân đoàn 12) ông vẫn không thể nào quên những ngày tháng “sống bám đá đánh giặc – chết hóa đã bất tử” ấy.


