NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG TIẾNG ĐỘNG
Đêm xuống ở bãi Sậy – sông Đầm không có ánh đèn, chỉ có ánh trăng và những vì sao dẫn lối.
Những người lính của các đơn vị chủ lực như V12, V18… và các đội đặc công E70, 72, 74… đã từng đi qua nơi này – lặng lẽ như chính cái cách họ chiến đấu.
Họ không nói nhiều.
Chỉ có bước chân nhẹ đến mức không làm gợn sóng.
Để vào được căn cứ, phải đi qua những lối nước ngoằn ngoèo, nơi chỉ cần lệch một bước là có thể sa lầy hoặc lạc hướng. Nhưng những chiến sĩ ấy – cùng với sự dẫn đường của người dân địa phương – đã biến nơi hiểm trở thành con đường sống.
Họ đến… rồi lại đi.
Từ sông Đầm, họ tỏa ra đánh vào những cứ điểm như núi Cấm, đồi An Hà…
Rồi lại trở về, như chưa từng rời đi.
Có những người đã không trở lại.
Chỉ còn lại dấu chân hòa vào nước…
Và ký ức hòa vào đất.



