Anh hùng Lực lượng vũ trang

Những bước chân không trở lại

Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong tham gia mở đường, vận chuyển và đảm bảo giao thông trên tuyến Trường Sơn trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Tuổi trẻ của cô gắn liền với bom đạn, mất mát nhưng cũng đầy lý tưởng và tình đồng đội.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Thị Mai Anh, sinh ra trong một làng nhỏ ven sông ở miền Bắc. Năm mười chín tuổi, khi đất nước đang trong thời kỳ chiến tranh ác liệt, tôi viết đơn tình nguyện tham gia thanh niên xung phong và được điều vào tuyến Trường Sơn.

Ngày chia tay gia đình, cha tôi chỉ đặt tay lên vai tôi và nói: “Đi thì cố giữ mình, con gái.” Tôi không dám quay lại nhìn mẹ lâu vì sợ sẽ không đủ can đảm để bước đi.

Ở Trường Sơn, cuộc sống hoàn toàn khác. Chúng tôi sống giữa rừng sâu, ăn cơm nắm, uống nước suối và làm việc trong điều kiện bom đạn luôn rình rập. Công việc của tôi là cùng đồng đội san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải và cứu người khi có sự cố.

Có những ngày, máy bay xuất hiện liên tục. Bom rơi khiến đất đá rung chuyển, cây rừng gãy đổ. Nhưng khi tiếng nổ vừa dứt, chúng tôi lại lao ra đường, tiếp tục công việc như chưa từng có gì xảy ra.

Tôi vẫn nhớ một lần, một đồng đội tên Hòa đã che cho tôi khi bom nổ gần đó. Sau trận ấy, chị không còn đứng dậy được nữa. Chị ra đi khi tuổi còn rất trẻ, để lại chúng tôi giữa rừng trong một khoảng lặng không ai nói thành lời.

Những mất mát ấy không làm chúng tôi dừng lại. Trái lại, nó khiến chúng tôi hiểu rằng con đường này phải được giữ bằng bất cứ giá nào.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê hương. Nhưng mỗi khi nghe tiếng xe chạy qua cầu hay tiếng máy bay trên bầu trời, ký ức Trường Sơn lại hiện về rất rõ.

Tôi hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là chiến tranh, mà là tuổi trẻ đã sống hết mình, đã yêu thương và đã hy sinh cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn