Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Những bước chân không trở lại”

Năm 1969, chàng trai Lê Quang Vận vừa tròn 19 tuổi. Tuổi 19 của nhiều người là những ngày tháng học tập, vui chơi và mơ ước về tương lai. Nhưng với ông, tuổi 19 là ngày khoác lên mình bộ quân phục và bước vào một hành trình mà ông không biết trước ngày trở về. Từ Hải Phòng, ông cùng đồng đội lên đường vào chiến trường. Những bước chân năm ấy đã đi qua Quảng Bình, Trường Sơn, miền Đông Nam Bộ và chiến trường Campuchia. Có những người cùng đi với ông ngày ấy đã mãi mãi không trở về.

Hải Phòng21/08/2026Xã Tam Lư (Xã Tam Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

“Những bước chân không trở lại”

1. Nhân chứng

Cựu chiến binh Lê Quang Vận, sinh ngày 20/3/1950, quê tại thôn Khởi Nghĩa, xã An Hưng, thành phố Hải Phòng.

Tháng 8/1969, khi mới 19 tuổi, ông nhập ngũ, được biên chế vào A13 B4 C4 D529 E5, sau là Đoàn 2180. Ngày 7/1/1970, đơn vị lên đường vào chiến trường, qua Quảng Bình rồi tiếp tục hành quân vào chiến trường miền Nam. Ông từng trực tiếp chiến đấu tại miền Đông Nam Bộ và Campuchia trong những năm chiến tranh.

2. Mô tả ngắn

Năm 1969, chàng trai Lê Quang Vận vừa tròn 19 tuổi.

Tuổi 19 của nhiều người là những ngày tháng học tập, vui chơi và mơ ước về tương lai.

Nhưng với ông, tuổi 19 là ngày khoác lên mình bộ quân phục và bước vào một hành trình mà ông không biết trước ngày trở về.

Từ Hải Phòng, ông cùng đồng đội lên đường vào chiến trường.

Những bước chân năm ấy đã đi qua Quảng Bình, Trường Sơn, miền Đông Nam Bộ và chiến trường Campuchia.

Có những người cùng đi với ông ngày ấy đã mãi mãi không trở về.

3. Nội dung câu chuyện

Tháng 8 năm 1969.

Tôi mới 19 tuổi.

Ở tuổi ấy, tôi cũng có những ước mơ như bao thanh niên khác.

Nhưng đất nước đang trong chiến tranh.

Khi Tổ quốc cần, chúng tôi lên đường.

Tôi nhập ngũ và được biên chế vào đơn vị A13 B4 C4 D529 E5, sau này là Đoàn 2180.

Ngày 7 tháng 1 năm 1970, chúng tôi lên tàu từ ga Dụ Nghĩa, Hải Phòng.

Rời quê hương.

Rời gia đình.

Rời những người thân yêu.

Trên chuyến tàu ấy, chúng tôi đều biết mình đang đi về phía chiến trường.

Nhưng không ai biết con đường phía trước sẽ như thế nào.

Tàu đưa chúng tôi qua Hà Nội.

Sau đó chúng tôi nhận vũ khí rồi tiếp tục hành quân vào Quảng Bình.

Từ đây, những ngày tháng thực sự của người lính bắt đầu.

Chúng tôi đi qua những cung đường Trường Sơn.

Đường núi hiểm trở.

Nhiều đoạn phải đi bộ.

Có những ngày hành quân rất dài.

Ba lô trên vai.

Vũ khí bên mình.

Lương thực mang theo có hạn.

Mệt nhưng không được dừng lại quá lâu.

Bởi phía trước là chiến trường.

Có những đêm nằm giữa rừng, chúng tôi nhớ nhà vô cùng.

Nhớ cha mẹ.

Nhớ anh em.

Nhớ quê hương Hải Phòng.

Nhưng rồi sáng hôm sau lại tiếp tục lên đường.

Trong chiến tranh, người lính không có nhiều thời gian để nghĩ cho riêng mình.

Mỗi người đều có một nhiệm vụ.

Và phải hoàn thành nhiệm vụ ấy.

Sau thời gian hành quân, chúng tôi được đưa vào chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Đó là nơi bom đạn diễn ra rất ác liệt.

Những trận chiến khiến chúng tôi hiểu rằng chiến tranh không giống những gì mình từng hình dung.

Có những ngày tiếng súng vang lên liên tục.

Có những lúc cả đơn vị phải di chuyển trong điều kiện vô cùng khó khăn.

Có khi đang hành quân thì nhận lệnh chiến đấu.

Không ai kịp chuẩn bị tâm lý.

Chỉ biết rằng:

Có lệnh là lên đường.

Tôi và đồng đội đã cùng nhau trải qua những ngày tháng như thế.

Có người bị thương.

Có người hy sinh.

Có những người bạn mà chúng tôi từng nghĩ sẽ cùng nhau trở về quê hương.

Nhưng rồi họ nằm lại nơi chiến trường.

Đó là điều đau đớn nhất của người lính.

Trong chiến tranh, chúng tôi không chỉ chiến đấu với bom đạn.

Chúng tôi còn phải chiến đấu với nỗi nhớ nhà, với bệnh tật, với những cơn sốt, với sự thiếu thốn và cả nỗi đau khi nhìn đồng đội hy sinh.

Nhưng chính trong những hoàn cảnh ấy, tình đồng đội lại trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết.

Người khỏe giúp người yếu.

Người có nước chia cho người khát.

Người có lương thực chia cho người đói.

Khi một đồng đội bị thương, mọi người tìm cách đưa người ấy về nơi an toàn.

Chúng tôi cùng sống.

Cùng chiến đấu.

Cùng chia sẻ gian khổ.

Và cũng có những người cùng nhau hy sinh.

Sau những năm tháng chiến đấu tại miền Đông Nam Bộ, tôi tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trên chiến trường Campuchia.

Đất nước xa lạ.

Con người xa lạ.

Nhưng với người lính, nhiệm vụ vẫn là nhiệm vụ.

Chúng tôi tiếp tục hành quân.

Tiếp tục chiến đấu.

Tiếp tục làm những công việc được giao.

Có những trận chiến mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ.

Không phải vì mình đã lập được chiến công lớn.

Mà vì những người đồng đội đã ở bên mình.

Trong chiến tranh, có lẽ điều người lính nhớ nhất không phải là những khẩu súng hay những trận đánh.

Mà là con người.

Là người đồng đội từng ngồi cạnh mình.

Là người đã chia cho mình một ngụm nước.

Là người từng động viên mình khi mệt mỏi.

Là người cùng mình vượt qua một đoạn đường nguy hiểm.

Và cũng là người có thể đã nằm lại ngay phía trước.

Nhiều năm đã trôi qua.

Những người lính năm xưa giờ đã già.

Nhưng ký ức về đồng đội vẫn còn nguyên vẹn.

Tôi vẫn nhớ những người đã hy sinh.

Có những đồng đội đến nay gia đình vẫn chưa tìm được phần mộ.

Có những người chỉ còn lại một cái tên trong ký ức của đồng đội.

Nhưng với chúng tôi, họ chưa bao giờ bị lãng quên.

Bởi họ đã từng sống.

Đã từng chiến đấu.

Đã từng có một tuổi trẻ giống như chúng tôi.

Và họ đã trao tuổi trẻ ấy cho đất nước.

Sau chiến tranh, tôi trở về.

Quê hương vẫn còn đó.

Gia đình vẫn chờ đợi.

Nhưng tôi không còn là chàng trai 19 tuổi ngày nào nữa.

Chiến tranh đã lấy đi một phần tuổi trẻ.

Nhưng cũng cho tôi một điều rất lớn:

Đó là sự hiểu biết sâu sắc về giá trị của hòa bình.

Ngày hôm nay, nhìn thế hệ trẻ được sống trong một đất nước hòa bình, tôi rất vui.

Các cháu được đến trường.

Được học tập.

Được lựa chọn nghề nghiệp.

Được sống bên gia đình.

Được theo đuổi những ước mơ mà thế hệ chúng tôi ngày trước không có cơ hội thực hiện.

Tôi chỉ mong các cháu hãy nhớ một điều:

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của rất nhiều người.

Đừng bao giờ coi cuộc sống bình yên là điều hiển nhiên.

Hãy biết trân trọng những gì mình đang có.

Hãy sống tử tế.

Hãy sống có trách nhiệm.

Hãy cố gắng học tập và lao động.

Nếu quê hương cần, hãy sẵn sàng cống hiến.

Ngày trước, chúng tôi đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc.

Ngày hôm nay, các cháu hãy dùng tuổi trẻ để xây dựng quê hương.

Đó chính là cách để tiếp nối những bước chân của thế hệ chúng tôi.

Những bước chân năm xưa đã đi vào chiến trường.

Có những bước chân đã trở về.

Nhưng cũng có những bước chân mãi mãi không trở lại.

Và chính những bước chân ấy đã góp phần tạo nên con đường hòa bình mà thế hệ trẻ hôm nay đang bước đi.

4. Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Quang Vận giúp thế hệ trẻ hình dung rõ hơn hành trình của một người lính trẻ từ ngày rời quê hương Hải Phòng năm 1969 đến những năm chiến đấu tại miền Đông Nam Bộ và Campuchia. Nguồn tư liệu ghi nhận ông nhập ngũ tháng 8/1969, lên đường vào chiến trường ngày 7/1/1970 và trực tiếp chiến đấu trong những năm tháng chiến tranh.

Câu chuyện có ý nghĩa:

  • Giáo dục truyền thống yêu nước, lý tưởng cách mạng cho đoàn viên, thanh niên.

  • Khắc họa tuổi trẻ của thế hệ “xếp bút nghiên lên đường chiến đấu”.

  • Làm nổi bật tình đồng chí, đồng đội trong chiến tranh.

  • Tri ân những người đã hy sinh và những cựu chiến binh trở về từ chiến trường.

  • Giúp thế hệ trẻ hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình.

  • Khơi dậy tinh thần trách nhiệm, ý chí vượt khó và khát vọng cống hiến.

  • 5. Thông điệp

    “Năm 19 tuổi, họ rời quê hương với ba lô trên vai và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Có người trở về, có người mãi mãi nằm lại. Nhưng tất cả những bước chân năm ấy đều hướng về một con đường: con đường độc lập, tự do của Tổ quốc.”

    “Thế hệ trẻ hôm nay không cần bước vào chiến trường như cha anh, nhưng hãy tiếp nối họ bằng những bước chân của tri thức, lao động, trách nhiệm và cống hiến.”

    Nguồn tư liệu

    Bài được biên soạn dựa trên tư liệu “Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã An Hưng tiếp nối ‘Câu chuyện thời hoa lửa’ – Cựu chiến binh Lê Quang Vận, tấm gương kiên trung của ‘Bộ đội Cụ Hồ’”, đăng trên Cổng thông tin điện tử xã An Hưng, Hải Phòng.

     

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn