Cựu chiến binh

NHỮNG BƯỚC CHÂN LÀM NÊN LỊCH SỬ

Lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh lớn, mà còn bằng từng bước chân âm thầm của người lính trên những con đường không tên.

Hưng Yên28/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, chúng tôi không hề nghĩ mình đang làm nên lịch sử. Chúng tôi chỉ đang đi. Đi vì có lệnh. Đi vì phía trước cần người. Đi vì phía sau là quê nhà.

Những bước chân nối nhau trên Trường Sơn đều đặn, lặng lẽ. Không ai ghi chép lại số bước đã đi, không ai biết mình đã vượt qua bao nhiêu con dốc, lội qua bao nhiêu con suối. Chỉ biết rằng, mỗi bước chân đặt xuống là một lần đất rừng rung nhẹ, như ghi nhớ sự hiện diện của con người.

Có những đêm hành quân, tôi nhìn xuống chân mình, thấy dép cao su đã mòn vẹt. Tôi chợt nghĩ: nếu đôi dép này biết nói, chắc nó sẽ kể được nhiều hơn cả tôi. Nó đã cùng tôi đi qua bom rơi, qua mưa rừng, qua những đoạn đường mà chỉ cần trượt chân là không bao giờ đứng dậy nữa.

Chúng tôi không mang theo khát vọng ghi danh. Thứ duy nhất mang theo là ý nghĩ rất giản dị: mình không được dừng lại. Bởi dừng lại đồng nghĩa với việc phía trước có thể thiếu một viên đạn, một băng thuốc, một bàn tay.

Sau này, khi đọc sách, xem lại những trang lịch sử, tôi mới hiểu: lịch sử không chỉ được tạo nên bởi những quyết định lớn, mà còn bởi vô số bước chân nhỏ bé như thế. Những bước chân không ai gọi tên, nhưng đã góp phần đưa đất nước đến ngày toàn vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG BƯỚC CHÂN LÀM NÊN LỊCH SỬ | Câu chuyện thời hoa lửa