NHỮNG BƯỚC CHÂN LÀM RUNG CHUYỂN LỊCH SỬ
Không phải tiếng pháo đầu tiên, mà chính những bước chân âm thầm của người lính đã khởi đầu cho sự rung chuyển của cả một thời đại.
Lịch sử thường được kể bằng những mốc son lớn. Nhưng với người lính, lịch sử bắt đầu từ những bước chân rất nhỏ.
Ông Đặng Văn Duy nhớ rõ cảm giác bàn chân trần bám vào đất ẩm, vào đá sắc, vào rễ cây trơn trượt. Mỗi bước đi đều phải cân nhắc: trượt một bước có thể kéo theo cả khẩu pháo, cả tổ đội phía sau.
Những bước chân ấy đi trong im lặng. Không trống kèn, không cờ xí. Chỉ có tiếng thở dồn dập, tiếng dây pháo căng lên, tiếng người nhắc nhau khẽ khàng trong đêm.
Không ai biết rằng chính những bước chân ấy đang làm rung chuyển lịch sử. Chúng mở đường cho pháo vào trận địa, cho chiến thuật thay đổi, cho cục diện chiến tranh xoay chiều.
Có những lúc ông nghĩ: nếu mình dừng lại, lịch sử có chậm lại không? Nhưng rồi ông hiểu rằng lịch sử không nằm ở một cá nhân. Nó được tạo nên bởi hàng vạn bước chân nối tiếp nhau, không ai được phép dừng lại nếu người phía trước còn đi.
Khi chiến thắng đến, người ta nhắc nhiều đến những quyết định lớn. Nhưng trong ký ức người lính, khoảnh khắc đáng nhớ nhất vẫn là lúc những bước chân cuối cùng đưa pháo vào vị trí an toàn. Đó là lúc họ biết rằng mình đã góp một phần nhỏ bé vào sự rung chuyển của thời đại.



