Khác

NHỮNG BƯỚC CHÂN LẶNG LẼ GIỮA RỪNG SÂU – HỒI ỨC MỘT THỜI HOA LỬA

NHỮNG BƯỚC CHÂN LẶNG LẼ GIỮA RỪNG SÂU – HỒI ỨC MỘT THỜI HOA LỬA

16/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG BƯỚC CHÂN LẶNG LẼ GIỮA RỪNG SÂU – HỒI ỨC MỘT THỜI HOA LỬA

Có những con đường của chiến tranh không in dấu xe tăng hay tiếng súng.
Chúng chỉ được ghi lại bằng những bước chân thầm lặng giữa rừng sâu.

Thời tôi mười chín tuổi, chiến tranh đã phủ bóng lên khắp bản làng. Cuộc sống của chúng tôi khi ấy chia làm hai phần rất rõ: ban ngày lên nương làm rẫy, ban đêm khoác súng làm nhiệm vụ.

Tôi vừa là dân quân du kích, vừa làm giao liên cho đơn vị bộ đội chủ lực đóng quân trong rừng.

Công việc của tôi không có những trận đánh ồn ào như ngoài mặt trận. Nhưng mỗi bước đi lại đối mặt với hiểm nguy từng giờ.
Một bức thư, một mảnh giấy nhỏ gói trong túi áo, đôi khi có thể quyết định sự sống còn của cả một đơn vị.

Vì thế, người giao liên như chúng tôi phải thuộc từng lối mòn, khe suối, bãi đá và gốc cây cổ thụ trong rừng như thuộc chính lòng bàn tay mình.

Có những đêm mưa rừng xối xả, nước từ sườn núi đổ xuống trắng xóa. Tôi phải ngậm lá cây để khỏi ho, lội qua con suối nước dâng đến ngực. Bức thư được buộc chặt vào ngực bằng một lớp nilon, sợ nước làm ướt.

Trên đầu, máy bay địch quần thảo không ngớt. Pháo sáng rơi xuống trắng cả cánh rừng.

Tôi nằm ép mình xuống đất, không dám cử động. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe rõ nhịp tim của mình đập dồn dập trong lồng ngực.

Nhưng nguy hiểm nhất là cuối năm một nghìn chín trăm bảy mươi mốt.

Hôm đó, tôi được giao nhiệm vụ dẫn một tổ cán bộ vượt qua khu vực địch đang càn quét gắt gao để vào căn cứ mới.

Khi đi đến bìa rừng, chúng tôi bất ngờ chạm trán một toán lính địch.

Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi ra hiệu cho các cán bộ ẩn nấp vào bụi rậm, còn mình thì chạy về hướng ngược lại để đánh lạc hướng.

Ngay lập tức, tiếng súng nổ phía sau lưng.

Đạn bắn xối xả qua những tán cây.

Tôi trượt ngã xuống sườn đất. Vai đau nhói vì mảnh đạn sượt qua.

Nhưng tôi không dám dừng lại.

Bằng tất cả sức lực còn lại, tôi bò sâu vào rừng, bám theo khe đá, men theo con suối cạn để thoát thân.

Đêm ấy, tôi sống sót.

Còn tổ cán bộ thì an toàn tuyệt đối.

Sau trận đó, tôi bị thương khá nặng và phải rời nhiệm vụ giao liên.

Trước ngày chia tay đơn vị, anh chính trị viên nắm chặt tay tôi rồi nói:

“Chú không cầm cờ xung phong,
nhưng chú đã giữ được con đường cho cách mạng.”

Câu nói ấy tôi nhớ suốt đời.

Hòa bình lập lại, tôi trở về bản làng, tiếp tục làm nương, dựng nhà, nuôi con như bao người khác.

Tôi ít khi kể về những năm tháng chiến tranh.

Chỉ khi có các cháu đoàn viên, học sinh đến thăm, hỏi chuyện, tôi mới mở chiếc ba lô cũ đã sờn quai, lấy ra tấm bản đồ rừng đã bạc màu.

Tôi chỉ vào những đường nét đã mờ trên tấm bản đồ ấy và nói với các cháu:

“Độc lập hôm nay không tự nhiên mà có.
Nó được đánh đổi bằng những bước chân lặng lẽ giữa rừng sâu.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn