NHỮNG BƯỚC CHÂN MỞ LỐI: CHIẾN SĨ PHẠM MINH CHÂU
NHỮNG BƯỚC CHÂN MỞ LỐI: CHIẾN SĨ PHẠM MINH CHÂU
Chiến tranh không chỉ có tiếng súng nổ rền vang nơi chiến tuyến, mà còn có những hy sinh lặng thầm vô tận của những người lính công binh – những người dùng chính xương máu mình để mở lối, phá mìn cho đồng đội tiến lên. Câu chuyện kiêu hùng ấy gọi tên chiến sĩ Phạm Minh Châu, sinh năm 1957, người con thân yêu của xã Nghĩa Hợp, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Chiến đấu trong hàng ngũ Đại đội công binh thuộc Trung đoàn 157, anh đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi hai mươi tư vào ngày 02 tháng 10 năm 1981 trên chặng đường làm nhiệm vụ quốc tế cao cả.
Những năm đầu thập niên 80, các bãi mìn dày đặc của địch cài cắm dọc biên giới là nỗi ám ảnh xé lòng đối với các cánh quân hành tiến. Ngày 2 tháng 10, Đại đội công binh nhận lệnh khẩn cấp phải rà phá và mở toang một con đường qua bãi mìn định hướng trong đêm sương mù mù mịt để tiểu đoàn bộ binh kịp giờ nổ súng. Anh Châu là người xung phong ôm máy dò đi đầu tiên. Giữa không gian tĩnh mịch sặc sụa mùi tử khí, từng bước chân của anh là một lần đối mặt với tử thần. Một tiếng nổ xé toạc màn đêm, quả mìn vướng hướng ác hại phát nổ ngay dưới chân anh do địch gài bẫy kép tinh vi.
Chi tiết biểu tượng: Sức nổ khủng khiếp hất văng người chiến sĩ trẻ về phía sau. Dù đôi chân đã dập nát và máu tuôn xối xả, anh Châu không hề kêu ca một tiếng vì sợ làm lộ trận địa. Anh dùng hết chút tàn lực cuối cùng, lấy thân mình bò trườn lên phía trước để kích nổ thêm hai quả mìn vướng xích bên cạnh, dùng xương thịt mở toang lối đi an toàn cho đồng đội xông lên. Khi đồng đội đến bên, anh chỉ kịp nhìn về hướng Bắc, đôi mắt khép lại thanh thản. Chiếc cuốc công binh nhỏ dính đầy máu của anh cắm chặt xuống đất như một cột mốc sống kiên cường.



