Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những Bước Chân Nhỏ Giữa Mưa Bom (1)

Câu chuyện kể về cậu bé liên lạc dũng cảm Nguyễn Văn Lượm – nguyên mẫu của nhân vật Lượm trong bài thơ nổi tiếng của Tố Hữu. Với chiếc túi thư nhỏ trên vai, em đã băng qua bom đạn để hoàn thành nhiệm vụ, trở thành biểu tượng đẹp của tuổi thơ Việt Nam trong kháng chiến.

Thái Nguyên20/05/2026Nguyễn Thị Phương Thanh K20-Quản Trị Kinh Doanh B - Khoa Kinh doanh & Logistics (Trường đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên con đường đất nhỏ của Huế những năm kháng chiến chống Pháp, người ta thường thấy một cậu bé với dáng người nhỏ nhắn, chiếc mũ ca lô đội lệch và cái túi thư đeo chéo trước ngực. Cậu đi nhanh thoăn thoắt, đôi chân như không bao giờ biết mỏi. Cậu bé ấy là Nguyễn Văn Lượm – nguyên mẫu của nhân vật Lượm trong bài thơ nổi tiếng của Tố Hữu.

Lượm khi ấy còn rất nhỏ, nhưng em đã sớm tham gia làm liên lạc cho bộ đội. Công việc của em là mang thư từ, tin tức giữa các đơn vị. Những bức thư nhỏ bé ấy đôi khi lại quyết định sự sống còn của cả một trận đánh.

Mỗi lần nhận nhiệm vụ, Lượm lại đeo chiếc túi thư quen thuộc rồi chạy đi. Con đường em đi không phải lúc nào cũng yên bình. Đó có thể là những cánh đồng trống trải, nơi máy bay địch thường bay qua. Đó cũng có thể là những con đường làng đầy dấu chân lính.

Nhưng Lượm chưa bao giờ tỏ ra sợ hãi.

Người ta vẫn nhớ hình ảnh cậu bé với gương mặt sáng, đôi mắt lanh lợi và nụ cười hồn nhiên. Em chạy nhanh như con chim nhỏ, lúc thì nhảy qua bờ ruộng, lúc lại men theo con đường đất hẹp. Dù xung quanh là chiến tranh, trong em vẫn còn nguyên sự trong trẻo của tuổi thơ.

Một buổi chiều, bầu trời bỗng vang lên tiếng máy bay gầm rú. Tiếng súng nổ dồn dập ở phía cánh đồng. Khói và bụi bốc lên mù mịt.

Nhưng giữa khung cảnh ấy, Lượm vẫn ôm chặt chiếc túi thư trước ngực và chạy thật nhanh. Em hiểu rằng bức thư mình mang theo rất quan trọng. Phía trước, những người chiến sĩ đang chờ tin.

Những bước chân nhỏ vẫn lao về phía trước.

Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên.

Khói bụi cuộn lên giữa cánh đồng. Khi mọi thứ lắng xuống, cậu bé liên lạc nhỏ tuổi đã nằm lại trên mảnh đất quê hương.

Chiếc túi thư vẫn nằm bên cạnh em.

Bức thư vẫn chưa kịp trao đi.

Sự ra đi của Lượm khiến nhiều người không khỏi nghẹn ngào. Em chỉ là một cậu bé, đáng lẽ phải được sống những ngày tháng tuổi thơ bình yên. Nhưng chiến tranh đã biến em thành một chiến sĩ nhỏ tuổi, mang trên vai trách nhiệm lớn lao.

Sau này, khi nhớ về hình ảnh cậu bé liên lạc năm nào, nhà thơ Tố Hữu đã viết nên bài thơ “Lượm” – một trong những bài thơ xúc động nhất về thiếu nhi trong thời chiến. Qua từng câu thơ, hình ảnh cậu bé với chiếc mũ ca lô, chiếc túi thư và dáng chạy nhanh nhẹn vẫn hiện lên sống động.

Lượm đã ra đi, nhưng những bước chân nhỏ của em dường như vẫn còn vang trên con đường làng năm ấy.

Đó là bước chân của lòng dũng cảm.

Đó là bước chân của niềm tin.

Và cũng là bước chân của một tuổi thơ đã hóa thành bất tử trong lịch sử dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn