NHỮNG BƯỚC CHÂN TẢI ĐẠN GIỮA TRƯỜNG SƠN LỬA ĐẠN
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Lê Văn Sáu (sinh năm 1951), chúng tôi được nghe bác kể lại những ngày trực tiếp tham gia vận chuyển đạn dược và hàng hóa qua tuyến đường Trường Sơn, nơi bom địch đánh phá liên tục, đường rừng hiểm trở và mỗi chuyến đi đều tiềm ẩn rủi ro. Qua lời kể của bác, hình ảnh người lính tải đạn gùi hàng băng rừng hiện lên đầy gian khổ nhưng kiên cường. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu rõ hơn sự hy sinh thầm lặng của lực lượng hậu cần chiến trường.
Bác Lê Văn Sáu (sinh năm 1951) nhớ lại những ngày đầu vào chiến trường, nhiệm vụ của bác là gùi hàng, tải đạn từ kho hậu cần ra các điểm tập kết.
“Vai nặng nhưng vẫn phải đi,” bác kể.
Có những chuyến hàng kéo dài nhiều giờ liền trong rừng sâu, đường dốc trơn trượt, chỉ cần sơ sẩy là có thể ngã xuống vực.
“Trượt một cái là nguy hiểm ngay,” bác nói.
Bom địch có thể đánh bất cứ lúc nào, khiến mỗi bước đi đều trong trạng thái cảnh giác cao độ.
“Đi mà không biết bom lúc nào rơi,” bác chia sẻ.
Dù vậy, người lính vẫn phải giữ đội hình, không để gián đoạn nguồn tiếp tế cho chiến trường.
“Không có hàng là bộ đội phía trước thiếu,” bác nhấn mạnh.
Có những lúc kiệt sức, nhưng chỉ cần nghĩ đến đồng đội ngoài mặt trận là lại tiếp tục bước đi.
“Nghĩ tới anh em là lại cố đi tiếp,” bác nói chậm rãi.
Kết thúc câu chuyện, bác Sáu cho biết mỗi bao hàng, mỗi viên đạn đều mang theo niềm tin vào chiến thắng.


