NHỮNG BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG GIỮA MƯA BOM VÀ KHÁT VỌNG HÒA BÌNH
NHỮNG BƯỚC CHÂN THẦM LẶNG GIỮA MƯA BOM VÀ KHÁT VỌNG HÒA BÌNH (Lê Xuân Khiêm – Người lính Quân đoàn 4 anh hùng)
Phần 1: Tuổi 17 và lời hẹn biển xanh
Lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của đất nước ta được viết nên không chỉ bằng tiếng súng của những người lính xung kích, mà còn bằng những bước chân không mỏi của lực lượng hậu cần, tải đạn, tải thương. Ở thôn Úc Gián (Kiến Thụy, Hải Phòng) hôm nay, có một chứng nhân sống động cho những năm tháng "xẻ dọc Trường Sơn" ấy – đó là người thương binh hạng 3/4, Thượng sỹ Lê Xuân Khiêm.
Ông Lê Xuân Khiêm sinh năm 1952 tại mảnh đất Kiến Thụy giàu truyền thống cách mạng. Năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt nhất, tiếng gọi của miền Nam ruột thịt đã thôi thúc hàng vạn thanh niên miền Bắc lên đường. Năm ấy, chàng trai trẻ Lê Xuân Khiêm vừa tròn 17 tuổi. Cái tuổi "bẻ gãy sừng trâu", cái tuổi đẹp nhất của đời người với bao ước mơ và hoài bão, nhưng ông đã chọn gác lại tất cả để khoác lên mình màu xanh áo lính.
Rời xa lũy tre làng Úc Gián, xa người thân, ông mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ đất Cảng gia nhập quân ngũ, trở thành người lính thuộc Quân đoàn 4 (Binh đoàn Cửu Long) – một trong những "quả đấm thép" chủ lực của quân đội ta trên chiến trường miền Nam.
Phần 2: "Con thoi" giữa miền Đông gian lao mà anh dũng
Chiến trường mà người lính trẻ Lê Xuân Khiêm nếm trải là Miền Đông Nam Bộ - nơi được mệnh danh là "Miền Đông gian lao mà anh dũng". Khác với những người lính trực tiếp cầm súng điểm xạ vào quân thù, nhiệm vụ của ông Khiêm là nhân viên vận tải đạn và cứu thương.
Đây là công việc đòi hỏi sức khỏe phi thường và một tinh thần thép. Trong những năm tháng ác liệt ấy, ông Khiêm như một "con thoi" cần mẫn dưới mưa bom bão đạn. Chiều đi, đôi vai ông trĩu nặng những hòm đạn dược, thuốc men tiếp tế cho tuyến trước. Mỗi viên đạn đến tay đồng đội là thêm một cơ hội để tiêu diệt quân thù. Chiều về, ông lại là chỗ dựa, là niềm hy vọng sống cho những đồng đội bị thương. Hình ảnh người lính vận tải cõng trên lưng, cáng trên vai những đồng đội máu loang đỏ áo, vượt qua những cánh rừng cao su bạt ngàn, những bãi mìn rình rập để về tuyến sau điều trị, là hình ảnh bi tráng nhất của tình đồng chí.
Có những lúc, bom đạn địch cày xới ngay dưới chân, nhưng người lính Lê Xuân Khiêm không được phép nằm xuống, bởi trên vai ông là sự sống của đồng đội, là hỏa lực của cả một trận đánh. Mồ hôi trộn lẫn với máu, bụi đỏ miền Đông nhuộm kín màu áo lính.
Phần 3: Ký ức "Mùa hè đỏ lửa" 1972 và Chiến dịch Nguyễn Huệ
Trong cuộc đời binh nghiệp của Thượng sỹ Lê Xuân Khiêm, Chiến dịch Nguyễn Huệ năm 1972 là một dấu mốc không thể nào quên. Đó là "Mùa hè đỏ lửa", thời điểm mà chiến trường miền Đông rung chuyển dữ dội.
Tham gia chiến dịch này, đơn vị của ông hoạt động tại những điểm nóng nhất. Dưới sự đánh phá điên cuồng của pháo đài bay B52 và pháo kích của địch, nhiệm vụ tải đạn và cứu thương trở nên nguy hiểm gấp bội phần. Ông đã chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống, bao nhiêu người bị thương cần cứu chữa. Với tinh thần "tất cả cho tiền tuyến", ông và đồng đội đã làm việc bằng 200% sức lực, không quản ngày đêm, đảm bảo mạch máu hậu cần luôn thông suốt. Chính những đóng góp thầm lặng của những người lính vận tải như ông đã góp phần làm nên những chiến thắng vang dội, bẻ gãy ý chí của địch trên bàn đàm phán Paris.
Phần 4: Khải hoàn ca 1975 và Vết thương trên cơ thể
Đến mùa xuân năm 1975, trong khí thế "thần tốc, táo bạo" của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, Quân đoàn 4 là một trong 5 cánh quân tiến về giải phóng Sài Gòn. Ông Lê Xuân Khiêm lại tiếp tục hành trình của mình, bám sát đội hình chiến đấu, tiếp đạn, tải thương, góp phần vào ngày toàn thắng 30/4/1975.
Đất nước trọn niềm vui, non sông thu về một mối. Nhưng cái giá của hòa bình chưa bao giờ là rẻ. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng nó đã để lại trên cơ thể ông Lê Xuân Khiêm những vết thương vĩnh viễn. Ông trở về quê hương với tỉ lệ thương tật là Thương binh 3/4. Một phần xương máu của ông đã gửi lại nơi chiến trường miền Đông đất đỏ, hòa vào đất mẹ để cây đời mãi xanh tươi.
Những tấm huân, huy chương mà Đảng và Nhà nước trao tặng ông là sự ghi nhận xứng đáng cho những cống hiến ấy:
Huy chương Kháng chiến hạng Nhì.
Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Nhì, hạng Ba.
Phần 5: Phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" giữa đời thường
Trở về thôn Úc Gián, cởi bỏ chiếc áo lính nhuốm màu khói súng, người thương binh Lê Xuân Khiêm trở về với cuộc sống đời thường bình dị. Mang trên mình thương tật nặng (3/4), mỗi khi trái gió trở trời, những vết thương cũ lại hành hạ, đau nhức. Nhưng với nghị lực phi thường được tôi luyện trong gian khổ, ông chưa bao giờ đầu hàng số phận.
Ông tiếp tục là tấm gương sáng trong lao động, xây dựng gia đình và quê hương. Ông sống chan hòa, nghĩa tình với bà con lối xóm, luôn chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách của Nhà nước. Trong mắt người dân làng Úc Gián, ông không chỉ là một người cao tuổi mẫu mực mà còn là một "pho sử sống". Những câu chuyện về những chuyến xe thồ, những lần cáng thương dưới mưa bom của ông là bài học giáo dục truyền thống quý báu cho thế hệ trẻ xã nhà.
Lời kết
Cuộc đời của Thượng sỹ, Thương binh Lê Xuân Khiêm là một khúc ca đẹp về sự hy sinh và lòng tận tụy. Ông không phải là người nổ phát súng kết thúc cuộc chiến, nhưng ông là người đã bền bỉ "gùi" chiến thắng trên đôi vai gầy guộc của mình suốt những năm tháng thanh xuân.
Hôm nay, được sống trong hòa bình, độc lập, thế hệ trẻ Kiến Thụy xin kính cẩn nghiêng mình trước những hy sinh to lớn của ông. Những vết thương trên cơ thể ông là những "tấm huy chương" cao quý nhất mà không thời gian nào có thể xóa nhòa. Kính chúc ông luôn mạnh khỏe, sống vui, sống có ích, mãi là niềm tự hào của gia đình và quê hương.
#cauchuyenthoihoalua
#doanxaKienThuy


