“Những bước chân thầm lặng trên đường Trường Sơn”
Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom trên tuyến Trường Sơn, nơi mỗi bước chân đều đối mặt với hiểm nguy nhưng vẫn kiên cường giữ cho tuyến đường không bị gián đoạn.
Năm 1972, Bùi Thị Lan rời quê vào Trường Sơn, gia nhập lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông cho tuyến vận tải chiến lược.
Công việc của Lan bắt đầu khi tiếng bom vừa dứt. Những hố bom sâu hoắm còn bốc khói, đất đá ngổn ngang. Nhiệm vụ của cô và đồng đội là nhanh chóng san lấp, sửa đường để xe kịp chạy qua trong đêm.
Ban ngày, họ ẩn mình dưới tán rừng để tránh máy bay trinh sát. Ban đêm, dưới ánh đèn pin yếu ớt, từng nhát cuốc, từng xẻng đất được thực hiện trong im lặng và khẩn trương.
Có lần, một trận bom rơi ngay gần vị trí làm việc. Đất đá vùi lấp một đoạn đường và khiến một đồng đội của Lan bị thương. Không chờ lệnh, cả đội lao vào đào bới bằng tay không để cứu người, rồi tiếp tục lấp hố bom ngay trong đêm.
Lan kể rằng điều khó khăn nhất không phải là mệt mỏi, mà là phải làm việc trong cảm giác “bom có thể quay lại bất cứ lúc nào”. Nhưng nếu chậm một giờ, hàng đoàn xe phía sau sẽ bị ùn lại, ảnh hưởng đến cả chiến trường phía trước.
Có những đêm mưa rừng xối xả, bùn đất ngập đến đầu gối, nhưng tiếng xe vẫn phải lăn bánh. Khi nghe tiếng động cơ vang lên vượt qua đoạn đường vừa sửa xong, cả đội chỉ kịp nhìn nhau, cười trong bóng tối rồi lại tiếp tục công việc.
Nhiều năm sau, khi trở về quê, Lan vẫn nói rằng điều cô tự hào nhất không phải là những gì mình đã làm, mà là “con đường ấy chưa bao giờ tắt”.



