NHỮNG BƯỚC CHÂN TRẺ TUỔI GIỮA ĐẠI NGÀN
Giữa đại ngàn Trường Sơn, những bước chân rất trẻ đã âm thầm đi qua, mang theo vận mệnh của đất nước.
Trong đoàn quân vượt Trường Sơn năm ấy, phần lớn đều rất trẻ. Có người mới mười tám, mười chín tuổi. Khuôn mặt còn nét non nớt, giọng nói còn phảng phất hơi quê.
Phạm Duy Đô nhìn đồng đội của mình – những chàng trai cùng lứa – mà thấy vừa thương, vừa tự hào. Họ đi giữa rừng sâu, chưa từng quen gian khổ, nhưng không ai than vãn.
Bước chân trẻ tuổi giữa đại ngàn không ồn ào. Họ đi lặng lẽ, nối nhau thành hàng dài bất tận. Mỗi bước chân in xuống đất là một lời khẳng định: tuổi trẻ này thuộc về Tổ quốc.
Có người ngã xuống ngay trên con đường ấy. Có người đi trọn Trường Sơn rồi tiếp tục bước vào những chiến trường khốc liệt hơn. Nhưng dù số phận mỗi người khác nhau, Trường Sơn đã kịp in dấu họ vào lịch sử.
Nhiều năm sau, khi đã trở về đời thường, Phạm Duy Đô vẫn nhớ rất rõ âm thanh của những bước chân năm ấy – tiếng dép cao su chạm đất, hòa vào tiếng rừng, tiếng suối, tiếng bom xa.
Đó là âm thanh của một thế hệ đã đi qua tuổi trẻ bằng cả sinh mạng.



