Cựu chiến binh

NHỮNG BƯỚC CHÂN TRÊN CÁT

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG BƯỚC CHÂN TRÊN CÁT

Buổi sáng, Thắng cùng đồng đội đi dọc bờ đảo.

Sau một đêm gió lớn, trên bãi cát xuất hiện rất nhiều cành cây và rác bị sóng đánh vào.

Thắng cúi xuống nhặt từng mảnh rác.

Một chiến sĩ trẻ hỏi:

— Anh ơi, việc này có cần thiết không?

Thắng cười:

— Cần chứ.

— Chỉ vài mảnh rác thôi mà.

Thắng nhìn ra biển:

— Một mảnh rác có thể nhỏ, nhưng nếu ai cũng nghĩ như vậy thì biển sẽ thành gì?

Người chiến sĩ trẻ im lặng.

Rồi anh cúi xuống nhặt rác cùng Thắng.


Công việc kết thúc khi mặt trời đã lên cao.

Hai người ngồi nghỉ bên bờ biển.

Thắng nhìn những dấu chân trên cát.

Anh nói:

— Em thấy không?

— Thấy gì ạ?

— Những bước chân này rồi sẽ bị sóng xóa đi.

Người chiến sĩ trẻ nhìn xuống.

— Vậy có đáng để bước không?

Thắng mỉm cười:

— Có.

— Vì sao?

— Vì dù dấu chân biến mất, việc mình đã làm vẫn còn ý nghĩa.


Buổi chiều, Thắng được giao hướng dẫn một nhóm học sinh đến tham quan đảo.

Các em rất tò mò.

Một cô bé hỏi:

— Chú ơi, chú ở đây lâu có nhớ nhà không?

— Có.

— Vậy chú làm gì khi nhớ?

Thắng cười:

— Nhìn biển.

Cô bé ngạc nhiên:

— Nhìn biển mà hết nhớ nhà ạ?

Thắng lắc đầu:

— Không hết.

— Vậy sao vẫn nhìn?

Thắng đáp:

— Vì biển cũng là một phần quê hương.


Khi đi qua khu tưởng niệm, các em trở nên im lặng.

Thắng kể về những người đã hy sinh trong quá trình bảo vệ chủ quyền biển đảo.

Anh nhắc đến Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988.

— Ngày ấy, 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh.

Một cậu bé hỏi:

— Họ có sợ không chú?

Thắng nhìn cậu bé.

— Chú nghĩ chắc chắn họ cũng biết sợ.

— Vậy tại sao họ vẫn ở lại?

Thắng trả lời:

— Vì có những lúc trách nhiệm lớn hơn nỗi sợ.

Cậu bé cúi đầu.


Buổi tối, các em được ở lại giao lưu với những người lính.

Một em hỏi:

— Sau này cháu muốn làm Hải quân thì có được không?

Thắng cười:

— Được.

— Cháu cần làm gì?

— Học thật tốt.

— Chỉ học thôi ạ?

— Không. Phải rèn luyện sức khỏe, kỷ luật và biết yêu thương đồng đội.

Cậu bé gật đầu thật mạnh.


Sáng hôm sau, đoàn học sinh chuẩn bị rời đảo.

Trước khi lên tàu, cô bé hôm qua chạy đến đưa Thắng một mảnh giấy.

Trên đó viết:

“Cháu sẽ không quên biển.”

Thắng đọc xong, mỉm cười.

Anh nói:

— Chú cũng mong cháu không chỉ nhớ biển, mà còn hiểu biển.

— Cháu sẽ cố gắng.

Tàu bắt đầu rời bến.

Các em vẫy tay.

Thắng đứng trên đảo nhìn theo.


Nhiều năm sau, Thắng đã rời quân ngũ.

Một ngày nọ, anh nhận được một lá thư.

Người gửi là cô bé năm nào.

Giờ cô đã trở thành một kỹ sư làm việc trong lĩnh vực biển.

Trong thư có viết:

“Chú Thắng, cháu vẫn nhớ lời chú. Cháu đã hiểu rằng biển không chỉ đẹp mà còn là một phần quan trọng của đất nước. Vì thế cháu muốn làm công việc có ích cho biển.”

Thắng đọc xong, mỉm cười.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ.

Anh chợt nhớ những bước chân trên cát năm nào.

Sóng đã xóa chúng.

Nhưng những điều anh nói với cô bé vẫn còn.


Anh hiểu rằng trách nhiệm với biển đảo cũng giống như những bước chân trên cát.

Một người bước.

Rồi một người khác bước tiếp.

Dấu chân cũ có thể biến mất.

Nhưng con đường vẫn còn.

Thế hệ trước trao lại cho thế hệ sau.

Người lính trao lại câu chuyện cho học sinh.

Học sinh lớn lên và tiếp tục đóng góp cho đất nước.


Chiều hôm ấy, Thắng trở lại bờ biển quê nhà.

Anh đi chậm trên cát.

Sóng tràn lên rồi rút xuống.

Những dấu chân phía sau dần biến mất.

Nhưng Thắng không buồn.

Anh biết rằng ngày mai sẽ có những bước chân khác.

Và những bước chân ấy sẽ tiếp tục đi về phía biển.

Những bước chân trên cát là hình ảnh của sự tiếp nối. Những người đã hy sinh tại Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã để lại một phần máu xương trong lịch sử bảo vệ biển đảo. Thế hệ hôm nay không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể làm cho sự hy sinh ấy trở nên có ý nghĩa bằng cách trân trọng hòa bình, hiểu đúng lịch sử, bảo vệ môi trường biển và góp phần xây dựng đất nước ngày càng vững mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn