Bài viết

Những bước chân trên cầu tre cũ

Trên một nhánh sông nhỏ thuộc phường Nam Đông Hà, còn tồn tại một cây cầu tre cũ, đã nghiêng nghiêng theo năm tháng nhưng vẫn vững vàng như chứng nhân của bao câu chuyện chiến đấu và hy sinh. Hôm Đoàn phường dẫn các đoàn viên trẻ tới, mọi người dừng lại trên cầu, lắng nghe bác Lý – cựu thanh niên xung phong – kể lại những ngày gian khổ mà dường như chỉ vừa mới hôm qua. Bác Lý kể rằng, cây cầu này từng là con đường duy nhất để chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí ra tiền tuyến. Mỗi bước đi trên

Quảng Trị03/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên một nhánh sông nhỏ thuộc phường Nam Đông Hà, còn tồn tại một cây cầu tre cũ, đã nghiêng nghiêng theo năm tháng nhưng vẫn vững vàng như chứng nhân của bao câu chuyện chiến đấu và hy sinh. Hôm Đoàn phường dẫn các đoàn viên trẻ tới, mọi người dừng lại trên cầu, lắng nghe bác Lý – cựu thanh niên xung phong – kể lại những ngày gian khổ mà dường như chỉ vừa mới hôm qua. Bác Lý kể rằng, cây cầu này từng là con đường duy nhất để chuyển lương thực, thuốc men và vũ khí ra tiền tuyến. Mỗi bước đi trên cầu tre rung lắc, nước sông chảy xiết, nhưng không một ai dám dừng lại, bởi sau lưng là đồng đội đang trông chờ từng thùng gạo, từng hộp thuốc. Có lần, một tốp thiếu niên mới mười bảy tuổi phải đi qua cầu giữa đêm mưa, tiếng sấm nổ như rền vang quanh đồi. Một cô gái trượt chân, thùng gạo suýt rơi xuống sông, nhưng một bạn trai đã lao ra kịp thời, ôm lấy cả thùng và cô vào lòng, bước từng bước trên tre mà không hề sợ hãi. Cô gái ấy sau này trở thành một bác sĩ, nhưng trong ký ức, mỗi lần nhìn thấy cầu tre cũ, cô vẫn cảm nhận được nhịp tim của tuổi trẻ rực lửa hôm ấy. Bác Lý nói: “Cầu tre không chỉ là vật liệu, mà là những bước chân dũng cảm, những trái tim gan góc, những bàn tay đan vào nhau để vượt qua giông bão”. Các đoàn viên nghe mà rưng rưng, cảm giác như chính họ đang bước trên cây cầu ấy, nghe tiếng gió, tiếng nước, và cảm nhận cả nhịp tim của thế hệ trước. Trước khi rời cầu, một bạn đoàn viên đặt lên thanh tre cuối cùng một nhành hoa nhỏ. Gió chiều thổi qua, nhành hoa lay nhẹ, nhưng trong mắt mọi người, nó như ánh sáng của tuổi trẻ bất khuất, nhắc nhở rằng dù thời gian trôi đi, tinh thần quả cảm, trách nhiệm và niềm tin của những người đi trước vẫn còn sống mãi, dẫn dắt các thế hệ hôm nay bước tiếp trên con đường của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn