Những bước chân trên đường hành quân – Dặm dài nghĩa Đảng tình dân
Đường hành quân trong kháng chiến không chỉ là những dặm dài địa lý mà còn là hành trình thử thách lòng kiên trung và sự dẻo dai của ý chí. Trên khắp dải đất Long An, từ những cánh đồng ngập lũ Đồng Tháp Mười đến những dòng kinh ven sông Vàm Cỏ, dấu chân của các chiến sĩ du kích và bộ đội đã in hằn trên từng tấc đất quê hương. Qua sự tiếp sức thầm lặng của những người mẹ như Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết và tinh thần của các chiến sĩ, chúng ta thấy được rằng mỗi bước chân hành quân đều được
Dặm dài gian khổ và ý chí kiên cường
Hành quân trên địa hình sông nước đặc thù của địa phương là một thử thách cực kỳ khắc nghiệt. Các chiến sĩ phải băng qua những vùng sình lầy, những cánh đồng đầy muỗi, đỉa và đối mặt với sự lùng sục gắt gao của máy bay, tàu chiến địch. Thế nhưng, "đường hành quân" của quân dân ta chưa bao giờ đứt đoạn. Dưới sự chỉ dẫn của những giao liên mưu trí, các đoàn quân vẫn âm thầm di chuyển trong đêm, len lỏi qua các chốt chặn để tập kết lực lượng hoặc tấn công bất ngờ vào đồn bốt kẻ thù.
Sức mạnh của những bước chân ấy không chỉ nằm ở đôi chân rắn rỏi mà còn ở lý tưởng cao đẹp. Mỗi dặm đường đi qua là một lần khẳng định quyền làm chủ tấc đất quê hương, là sự kết nối giữa các căn cứ kháng chiến và các vùng giải phóng, tạo nên một thế trận liên hoàn khiến kẻ thù không thể lường trước.
Mẹ Trần Thị Viết – Người soi đường thầm lặng
Đứng sau những bước chân hành quân không mỏi là sự che chở, tiếp sức của những người mẹ như Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết tại xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng. Mẹ sinh năm 1892 và đã dành cả cuộc đời bám trụ quê hương để nuôi giấu, bảo vệ cán bộ.
Hình ảnh mẹ thắp đèn lồng làm tín hiệu dẫn đường ngay dưới mũi súng quân thù tại đồn Cả Rưng chính là "ngọn hải đăng" cho những đoàn quân hành quân qua vùng biên giới. Mẹ đã tiễn đưa 10 người con trai lên đường tham gia kháng chiến và nén nỗi đau khi 7 người con đã anh dũng hy sinh để các đoàn quân tiếp theo vẫn vững bước ra tiền tuyến. Mẹ đã sống đến tuổi 119, trở thành biểu tượng của hậu phương vững chắc, luôn dang tay đón những bước chân hành quân trở về trong lòng dân.
Lời thề sắt son và những chiến công trên đường ra trận
Những bước chân hành quân còn được thúc đẩy bởi lời thề thiêng liêng của các thế hệ chiến sĩ. Tại Trảng Bàng, 27 thanh niên của Hội thề Rừng Rong đã thề: "Độc lập hay là chết!", "Dù phải hy sinh đời cha thì con cháu tiếp tục chiến đấu". Tinh thần ấy giúp họ vượt qua những dặm dài mỏi mệt, giữ vững đội ngũ để tiến về phía trước.
Những người anh hùng như Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ cũng là người đã đi qua biết bao nẻo đường hành quân để lập nên những chiến công hiển hách. Với tài bắn súng "thiện xạ" và bản lĩnh của người chiến sĩ du kích, anh đã bám trụ địa bàn, diệt hàng trăm tên địch trong 134 trận đánh để giữ vững những con đường huyết mạch cho cách mạng. Khi kẻ thù đốt nhà dồn dân, anh cùng đồng đội đã hành quân ngay trong đêm để giúp dân dựng lại 90 ngôi nhà, khẳng định ý chí bám trụ không gì lay chuyển nổi.
Gia tài của sự bền bỉ và bài học hôm nay
Những bước chân trên đường hành quân năm xưa đã mở đường cho ngày đại thắng 30/4/1975. Mẹ Trần Thị Viết sống đến tuổi 119 để chứng kiến thành quả vĩ đại đó, để lại cho đời gia tài là gần 500 con cháu và một tinh thần bất khuất.
Nhìn lại lịch sử "Những bước chân trên đường hành quân", mỗi chúng ta hôm nay càng thêm trân trọng sự bình yên đang có. Thế hệ trẻ hôm nay nguyện tiếp nối tinh thần dẻo dai ấy, vững bước trên con đường xây dựng và bảo vệ quê hương Long An ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của lớp lớp cha anh đi trước.



