Những bước chân trên đường mìn
Mùa hè năm 1972, trên tuyến đường mòn Hồ Chí Minh đoạn qua Cam Lộ, một nhóm thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ dẫn đường và kiểm tra an toàn cho xe vận tải. Trong nhóm, có một chàng trai mười tám tuổi tên Quý – gầy nhưng nhanh nhẹn, dũng cảm và đầy quyết tâm – được giao nhiệm vụ dò mìn và đánh dấu những khu vực nguy hiểm. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng đầy rủi ro: đất trơn lầy, bom mìn cũ còn sót lại, lại thêm những đoạn đường hẹp xuyên rừng. Một hôm, khi nhóm đi qua một khúc cua, Quý ph
Mùa hè năm 1972, trên tuyến đường mòn Hồ Chí Minh đoạn qua Cam Lộ, một nhóm thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ dẫn đường và kiểm tra an toàn cho xe vận tải. Trong nhóm, có một chàng trai mười tám tuổi tên Quý – gầy nhưng nhanh nhẹn, dũng cảm và đầy quyết tâm – được giao nhiệm vụ dò mìn và đánh dấu những khu vực nguy hiểm.
Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng đầy rủi ro: đất trơn lầy, bom mìn cũ còn sót lại, lại thêm những đoạn đường hẹp xuyên rừng. Một hôm, khi nhóm đi qua một khúc cua, Quý phát hiện một quả mìn chôn nông, ngay sát lối đi. Cậu bình tĩnh dùng que dò và đánh dấu vị trí, sau đó hô đồng đội né tránh, giúp cả nhóm an toàn vượt qua. Những bước chân của Quý trên đường mìn không chỉ là dẫn đường, mà còn là dẫn lối cho sự sống của đồng đội.
Sau ngày giải phóng, khu vực đường mòn ấy được ghi nhớ như “con đường của Quý”, biểu tượng cho lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng của tuổi trẻ thời hoa lửa. Các đoàn viên khi đến thăm đều lặng im, tưởng tượng hình ảnh chàng trai mười tám tuổi dò từng quả mìn, bước đi cẩn trọng giữa bom đạn, nhắc nhở rằng tuổi trẻ có thể làm nên những điều phi thường từ những hành động thầm lặng nhưng vô cùng giá trị.



