Những bước chân trên đường về
Những bước chân của tuổi trẻ từng in dấu trên nhiều tuyến đường gian khó. Phạm Thị Tuyết không nhớ mình đã đi qua bao nhiêu chặng đường, nhưng bà nhớ rất rõ những người bạn đã cùng bước bên mình và lời hẹn về ngày trở lại quê hương.
Tuyết từng đi qua rất nhiều cung đường.
Có những đoạn dài đến mức đôi chân đau nhức.
Nhưng mọi người vẫn động viên nhau bước tiếp.
Một người đi chậm thì người phía sau chờ.
Ai mệt thì cả nhóm dừng lại.
Những bước chân cứ nối tiếp nhau.
Tuyết nói rằng chính những ngày ấy giúp bà hiểu giá trị của sự đoàn kết.
Không ai có thể hoàn thành nhiệm vụ một mình.
Sau chiến tranh, bà trở về.
Những con đường ngày trước đã thay đổi.
Đường rộng hơn, nhà cửa nhiều hơn.
Có những nơi bà đi qua mà không nhận ra.
Nhưng mỗi khi đứng trên một con đường mới, bà vẫn nhớ những bước chân của tuổi trẻ.
Bà nhớ những người bạn.
Nhớ những tiếng gọi nhau trong đêm.
Và nhớ lời hẹn ngày trở về.
Giờ đây, bà đã có một cuộc sống bình yên.
Nhưng mỗi khi kể chuyện, đôi mắt bà vẫn sáng lên khi nhắc về những năm tháng TNXP.
Đó là quãng đời mà bà không bao giờ quên.



