NHỮNG BƯỚC CHÂN TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG
Tuổi trẻ của Trần Thị Hồng gắn với những tuyến đường thời chiến. Những bước chân của các cô gái trẻ không chỉ mang theo dụng cụ lao động mà còn mang theo niềm tin và trách nhiệm. Nhiều năm đã qua, bà vẫn nhớ từng đoạn đường và những người bạn năm xưa.
Khi kể về tuổi trẻ, bà Trần Thị Hồng thường nhắc đến những con đường.
Ngày ấy, đường sá nhiều nơi còn khó khăn. Công việc của lực lượng Thanh niên xung phong rất nặng nhọc. Sau mỗi lần tuyến đường bị hư hỏng, mọi người phải nhanh chóng khắc phục để công việc vận chuyển không bị gián đoạn.
Hồng cùng đồng đội thường làm việc từ sáng sớm.
Có những ngày trời nắng, công việc kéo dài khiến ai cũng mệt. Nhưng chỉ cần một người nói “cố lên”, cả nhóm lại tiếp tục.
Các cô gái trẻ khi ấy không nghĩ rằng những việc mình làm sẽ trở thành một phần của lịch sử.
Họ chỉ nghĩ đơn giản rằng đất nước đang cần và mình còn trẻ thì phải cố gắng.
Sau ngày hòa bình, Hồng trở về quê, lập gia đình và hiện sinh sống tại phường Hồng Bàng.
Những năm tháng ấy đã qua rất lâu nhưng bà vẫn nhớ.
Bà nói rằng điều đáng quý nhất là tình cảm giữa những người cùng chung nhiệm vụ.
“Có những con đường chúng tôi đã đi qua từ rất lâu, nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy hình ảnh những người bạn trẻ năm ấy.”



