NHỮNG BƯỚC CHÂN TUỔI HAI MƯƠI – CÂU CHUYỆN NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG
Ngày ấy, bà Nguyễn Thị Hạnh mới ngoài đôi mươi khi tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Rời quê hương, bà mang theo một chiếc ba lô nhỏ và những lời dặn dò của gia đình. Phía trước là những năm tháng gian khổ, nhưng trong lòng người con gái trẻ chỉ có một suy nghĩ: đất nước cần thì tuổi trẻ phải sẵn sàng.
Công việc của bà và đồng đội là bảo đảm giao thông trên những tuyến đường phục vụ chiến trường. Có ngày trời nắng gay gắt, có đêm mưa rừng lạnh buốt, nhưng công việc vẫn phải tiếp tục. Hố bom vừa xuất hiện, những cô gái trẻ lại cầm cuốc, xẻng lao ra san lấp; đường bị sạt lở, cả đội cùng nhau khắc phục.
Có những đêm tiếng bom vừa dứt, bà Hạnh cùng đồng đội lập tức kiểm tra tuyến đường. Người xúc đất, người chuyển đá, người san nền. Quần áo lấm lem bùn đất, đôi bàn tay chai sạn, nhưng không ai than vãn.
Bà nhớ nhất những buổi tối sau giờ làm việc. Những cô gái tuổi đôi mươi ngồi bên nhau, kể chuyện gia đình, quê hương và những ước mơ còn dang dở. Có người mong ngày trở về được gặp mẹ, có người mong được tiếp tục đi học, có người chỉ ước một ngày đất nước hoàn toàn bình yên.
Nhưng chiến tranh không cho phép tất cả những ước mơ ấy trở thành hiện thực. Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến đường năm cũ. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Những người ở lại đau đớn, nhớ thương, nhưng rồi lại lau nước mắt và tiếp tục công việc.
Bà Hạnh từng nói:
“Chúng tôi khi ấy còn trẻ lắm. Không nghĩ mình làm được điều gì lớn lao, chỉ nghĩ mọi người cùng làm thì công việc sẽ hoàn thành, đất nước sẽ sớm có ngày bình yên.”
Sau ngày đất nước hòa bình, bà trở về quê hương, xây dựng gia đình và cuộc sống mới. Những năm tháng thanh niên xung phong đã lùi xa, nhưng ký ức về đồng đội và những cung đường năm ấy vẫn còn nguyên trong tâm trí.
Giờ đây, khi đã có tuổi, bà vẫn xúc động mỗi khi nhắc đến những người bạn năm xưa. Với bà, điều đáng nhớ nhất không phải những gian khổ, mà là tình đồng đội và tuổi thanh xuân đã được sống có ý nghĩa.



