Cựu chiến binh

Những bước chân xẻ dọc Chiến khu Đ

Bác Trần Văn Tư. Địa chỉ: Xã Mã Đà, huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai. Đơn vị: Đội giao liên thuộc Bộ Chỉ huy Miền (B2). Chiến khu Đ là "thủ đô kháng chiến" của miền Đông Nam Bộ. Để giữ bí mật, mọi thông tin chỉ huy, thư từ, thuốc men đều được vận chuyển bằng sức người qua hệ thống đường mòn chằng chịt, vượt qua vô số trạm chốt và những cuộc càn quét "tìm và diệt" của địch.

Hải Phòng29/03/2026Đinh Bá Cường (xã Khúc Thừa Dụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Tư cười, nheo đôi mắt đã hằn sâu vết chân chim, tay bác khẽ đung đưa chiếc võng: "Cháu ạ, lính giao liên tụi bác ngày ấy đứa nào cũng nhỏ thó, đen nhẻm để dễ lẩn trốn. Nhiệm vụ của bác là chuyển những bức thư 'hỏa tốc' quấn chặt trong ống tre, giấu dưới đáy giỏ cần xé hoặc khâu vào gấu quần. Đi rừng không được để lại dấu chân, không được làm gãy cành cây. Có những đêm mưa rừng tầm tã, vắt bám đầy người hút máu đến tái mét, nhưng bác vẫn phải chạy bộ hàng chục cây số xuyên đêm. Sợ nhất không phải là cọp hay rắn rết, mà là gặp biệt kích địch phục kích. Những lúc đó, bác phải biến mình thành 'con sóc', lủi thật nhanh vào bụi rậm hoặc lặn xuống suối sâu để bảo vệ bằng được tập tài liệu."

Giọng bác Tư chợt chùng xuống, bác lấy tay xoa nhẹ vết sẹo trên trán: "Bác nhớ nhất là anh Ba Trung, người phụ trách đội giao liên của bác. Đợt đó, hai anh em đi chuyển tin mật về căn cứ thì bị địch bao vây. Anh Ba biết không thể cùng thoát, anh đưa cho bác túi kẹo lạc – món quà duy nhất anh định mang về cho em gái – rồi đẩy bác vào một cái hang đá nhỏ. Anh bảo: 'Tư, em nhỏ dễ thoát, chạy ngay về phía mặt trời mọc, nhất định phải đưa tin này đến tay chỉ huy. Anh ở lại cản tụi nó!'. Anh Ba đã dùng khẩu súng trường cũ bắn nghi binh để thu hút quân địch về phía mình. Bác vừa chạy vừa khóc, tiếng súng của anh thưa dần rồi tắt hẳn. Anh hy sinh để bác hoàn thành nhiệm vụ, để thông tin mật không bị lộ. Túi kẹo lạc ấy, bác giữ mãi đến tận ngày hòa bình như một lời nhắc nhở về mạng sống mà anh đã nhường cho bác."

Ánh mắt bác Tư rực lên sự thông minh của một "lính già" trưởng thành từ thơ ấu: "Cháu biết không, tụi bác có những cách liên lạc rất lạ. Khi gặp nguy hiểm hoặc cần gọi đồng đội, tụi bác giả tiếng chim bìm bịp kêu, hay tiếng gà rừng gáy. Mỗi âm thanh đều là một mật mã riêng. Giữa rừng già mênh mông, những tiếng chim ấy chính là 'sợi dây' nối kết các trạm giao liên. Nhiều lúc đói lả, anh em chia nhau nửa củ mài, vài hạt ngô rang, nhưng hễ có lệnh là lại xỏ dép cao su, băng rừng vượt suối. Cái chân của giao liên là cái chân không biết mỏi, vì chúng bác biết đằng sau mỗi bức thư là một mệnh lệnh tấn công, là niềm hy vọng của cả chiến trường."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn