Những buổi chợ phiên vắng người
Những buổi chợ phiên vắng người
Quê nghèo, thanh niên đi hết ra mặt trận, chỉ còn lại phụ nữ và các cụ già.
Thương – cô gái mười chín tuổi – ngày nào cũng ra chợ bán bó rau lang, hộp cá khô để góp quỹ gửi cho bộ đội.
Có bận, Thương nhận được tin anh trai bị thương. Cô giấu hết nỗi lo, vẫn cười với mọi người:
“Anh em ngoài chiến trường còn cố được, mình ở hậu phương sao nản được.”
Đến ngày anh trở về, chân tập tễnh, Thương nghẹn ngào mà vẫn cười thật tươi:
“Anh về rồi, chợ phiên hôm nay vui hẳn.”
Chợ quê nhỏ bé bỗng đông nghịt – như thể mọi người cùng mừng cho một gia đình, nhưng thật ra là mừng cho cả làng, vì mỗi người trở về là một hy vọng.


