Những buổi sinh hoạt Đoàn
Những buổi sinh hoạt Đoàn ở trường, ở đơn vị hay tại địa phương thường là dịp để thanh niên cùng nhau nhìn lại lịch sử và tìm hiểu về những thế hệ đi trước. Trong một buổi sinh hoạt, cán bộ Đoàn đặt câu hỏi: — Các bạn biết gì về Cù Chính Lan? Một đoàn viên trả lời: — Anh là người con của Quỳnh Đôi, Nghệ An và là một chiến sĩ trẻ trong kháng chiến chống thực dân Pháp.

Những buổi sinh hoạt Đoàn ở trường, ở đơn vị hay tại địa phương thường là dịp để thanh niên cùng nhau nhìn lại lịch sử và tìm hiểu về những thế hệ đi trước.
Trong một buổi sinh hoạt, cán bộ Đoàn đặt câu hỏi:
— Các bạn biết gì về Cù Chính Lan?
Một đoàn viên trả lời:
— Anh là người con của Quỳnh Đôi, Nghệ An và là một chiến sĩ trẻ trong kháng chiến chống thực dân Pháp.
Câu chuyện bắt đầu từ đó.
Người phụ trách kể về Cù Chính Lan, về những ngày tháng trong quân ngũ, về tình đồng đội và tinh thần trách nhiệm của người chiến sĩ trẻ.
Đến ngày 29 tháng 12 năm 1951, câu chuyện dừng lại ở trận đồn Cô Tô.
Cù Chính Lan hy sinh khi mới hai mươi tuổi.
Cả phòng sinh hoạt im lặng.
Một đoàn viên nói:
— Điều làm em xúc động nhất là anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Người phụ trách đáp:
— Chính vì thế chúng ta càng phải biết trân trọng tuổi trẻ của mình hôm nay.
Buổi sinh hoạt không dừng ở việc kể lại một chiến công.
Các đoàn viên cùng thảo luận:
Tuổi trẻ hôm nay cần làm gì để xứng đáng với thế hệ đi trước?
Có người nói phải học tập tốt.
Có người nhắc đến hoạt động tình nguyện.
Có người cho rằng cần sống có trách nhiệm hơn với gia đình và cộng đồng.
Một đoàn viên khác nói:
— Noi gương các anh hùng không nhất thiết phải làm những việc thật lớn. Mỗi người hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình cũng là một cách đóng góp.
Mọi người đồng tình.
Cuối buổi, cán bộ Đoàn ghi lên bảng bốn từ:
“Trách nhiệm – Đoàn kết – Rèn luyện – Cống hiến.”
Đó cũng là những giá trị mà câu chuyện về Cù Chính Lan có thể gợi lên cho thanh niên hôm nay.
Ngày 19 tháng 5 năm 1952, Cù Chính Lan được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, thuộc lớp những Anh hùng đầu tiên được tuyên dương, truy tặng.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua.
Những đoàn viên tham dự buổi sinh hoạt hôm nay không biết chiến tranh bằng trải nghiệm của chính mình.
Nhưng họ có thể hiểu lịch sử qua những câu chuyện được kể lại.
Và điều quan trọng nhất là từ lịch sử, họ biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm và biết đóng góp cho cộng đồng.
Buổi sinh hoạt kết thúc.
Các đoàn viên đứng dậy ra về.
Trên bảng vẫn còn bốn chữ:
Trách nhiệm – Đoàn kết – Rèn luyện – Cống hiến.
Một đoàn viên nhìn lại rồi nói:
— Lần sau mình kể thêm một câu chuyện khác nhé.
Người bạn đáp:
— Được. Để những câu chuyện ấy không bị quên.
Đó cũng là cách lịch sử tiếp tục sống: từ một câu chuyện, thành một bài học; từ một thế hệ, truyền sang một thế hệ khác.



