Bài viết

Những ca gác thầm lặng của người lính Lữ đoàn 144

Những năm 1987–1990, khi đất nước đã bước vào thời bình, vẫn còn đó những nhiệm vụ thầm lặng nhưng đặc biệt quan trọng để bảo vệ an ninh quốc phòng và giữ vững sự ổn định của Tổ quốc. Trong dòng chảy lặng lẽ ấy, bác Nguyễn Văn Khang, sinh năm 1967, quê thôn Phúc Thọ, đã khoác lên mình màu áo lính, trở thành chiến sĩ của Lữ đoàn 144 – Bộ Tổng Tham mưu. Nhập ngũ năm 1987, bác Khang được rèn luyện trong môi trường kỷ luật cao, làm nhiệm vụ bảo vệ, sẵn sàng chiến đấu và cơ động theo yêu cầu của cấp

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (1967)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến những ngày đầu nhập ngũ, bác Nguyễn Văn Khang vẫn nhớ rất rõ cảm giác của một chàng trai đôi mươi bước vào môi trường hoàn toàn mới:

“Ngày đó tôi đi bộ đội vì nghĩ đơn giản: thanh niên thì phải đi, phải rèn mình cho cứng cáp.”

Những ngày huấn luyện đầu tiên tại đơn vị trực thuộc Bộ Tổng Tham mưu diễn ra nghiêm ngặt hơn bác tưởng. Từ điều lệnh đội ngũ, bắn súng, canh gác, đến rèn luyện thể lực, tất cả đều yêu cầu chính xác và tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh.

Người viết hình dung những ca gác đêm dài, ánh đèn pin quét qua khoảng sân tĩnh lặng, nơi người lính trẻ đứng lặng trong tư thế nghiêm trang. Với bác Khang, đó là lúc ý thức trách nhiệm được tôi luyện rõ rệt nhất. “Gác đêm nhiều hôm mưa rét lắm, nhưng chỉ cần nghĩ mình sơ suất là ảnh hưởng đến đơn vị, tôi lại tự nhủ phải tỉnh táo,” bác kể.

Có một kỷ niệm mà bác nhớ nhất trong những năm ở Lữ đoàn 144. Đó là một đợt trực sẵn sàng chiến đấu kéo dài nhiều ngày liên tục. Anh em trong đơn vị thay nhau ngủ tranh thủ, ăn vội bát cơm nguội để giữ quân số đầy đủ.

“Hôm đó tôi trực liền mấy ca. Mệt, nhưng không ai than. Chỉ cần nhìn nhau là hiểu, ai cũng tự động nhường nhau từng phút nghỉ.”

Trong môi trường đặc thù ấy, tình đồng đội được hình thành không ồn ào, mà bền chặt qua những ca gác chung, những bữa ăn vội và những lần động viên nhau giữ vững tinh thần.

Năm 1989, khi được đứng vào hàng ngũ của Đảng, bác Khang coi đó là vinh dự lớn nhất đời lính. “Tôi nghĩ mình phải sống và làm việc xứng đáng hơn, không chỉ cho bản thân mà còn cho đơn vị.”

Ngày xuất ngũ năm 1990, chia tay doanh trại, bác lặng lẽ gấp lại bộ quân phục đã sờn vai. Không kèn trống, không huy chương rực rỡ, nhưng trong lòng người lính trẻ khi ấy là niềm tự hào âm thầm.

Chiến tranh không còn, nhưng với bác Nguyễn Văn Khang, thời hoa lửa của thế hệ mình chính là những năm tháng canh giữ bình yên trong lặng thầm. Đó là quãng đời đã rèn bác trở thành một người đàn ông chín chắn, kỷ luật và trách nhiệm – hành trang theo bác suốt chặng đường sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn