“Những cái chết hóa thành bất tử”
Điều làm chúng ta khắc khoải, nhói đau bởi trận bom tàn khốc ấy đã cướp đi sinh mạng của 11 cô gái và 2 chàng trai khi mà chỉ còn ít giờ nữa, Mỹ tuyên bố ngừng ném bom trên toàn miền Bắc, chỉ còn ít giờ nữa thôi họ sẽ bước chân về phía hòa bình. Họ ngã xuống ở cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời, người ít nhất vừa tròn 17 tuổi, người nhiều nhất cũng chỉ mới 22 tuổi. Trong số 13 người hy sinh có 8 người đã được xuất ngũ nhưng vẫn tình nguyện ở lại làm việc với đơn vị một ngày cuối cùng, trong đó có 4 chị chuẩn bị bước vào giảng đường, giấy báo nhập học đại học vẫn đang gói trong từng chiếc khăn mùi soa… có chị mất, người yêu cũng vừa hy sinh ở chiến trường Quảng Trị…
Có thể nói, những nỗi đau không thể nói thành lời, có những hy sinh không sử sách nào ghi hết, họ đã gạt qua bao nhiêu nước mắt, nỗi nhớ, niềm thương để sống và chiến đấu vì lý tưởng chung của cả dân tộc, họ đã lấy máu xương, tuổi thanh xuân cao quý của mình để hiến dâng cho Tổ quốc, đó là kết tinh cao đẹp nhất tinh thần yêu nước, của ý chí quyết thắng chống giặc ngoại xâm, của lòng dũng cảm, nhân phẩm, lương tri và khát vọng hòa bình, để viết nên huyền thoại Truông Bồn trong thế kỷ 20.

Lãnh đạo, cán bộ Báo Tuyên Quang trò chuyện với Ban Quản lý Khu di tích lịch sử Quốc gia Truông Bồn.


