NHỮNG CÁI ÔM GIỮA BOM ĐẠN
Bài viết khắc họa những cái ôm của người lính giữa bom đạn – nơi tình đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần giúp con người vượt qua sợ hãi, đau thương và cái chết cận kề.
Giữa chiến tranh, người ta thường nói đến súng đạn, hy sinh, mất mát. Nhưng với ông Vũ Trọng Rạng, có một hình ảnh giản dị mà ám ảnh hơn tất cả: những cái ôm giữa bom đạn.
Ở Thành Cổ Quảng Trị, cái chết luôn rình rập. Mỗi lần rời hầm lên chiến đấu, không ai biết mình có trở về hay không. Chính trong những khoảnh khắc ấy, người lính thường trao cho nhau những cái ôm lặng lẽ – không lời nói, không nước mắt.
Có cái ôm trước giờ xung phong. Có cái ôm khi đưa thương binh xuống hầm. Có cái ôm khi vừa thoát khỏi một trận bom B52. Và cũng có những cái ôm cuối cùng – khi đồng đội sắp rời xa mãi mãi.
Ông Rạng kể rằng, nhiều lúc bom nổ quá gần, cả hầm rung chuyển, đất đá đổ xuống. Trong bóng tối đặc quánh, người lính chỉ kịp nắm chặt lấy nhau. Không phải vì sợ, mà vì muốn chắc chắn rằng mình vẫn còn đồng đội bên cạnh.
Có những cái ôm không trọn vẹn. Một người bị thương nặng, hơi thở yếu dần. Đồng đội ôm lấy anh, giữ thật chặt, như muốn níu lại sự sống. Nhưng chiến tranh không cho phép điều đó. Khi người ấy ra đi, cái ôm trở thành lời tiễn biệt không lời.
Những cái ôm ấy không bi lụy. Chúng mạnh mẽ, lặng lẽ và đầy kiêu hãnh. Bởi người lính hiểu rằng, nếu hôm nay mình ngã xuống, ngày mai đồng đội sẽ ôm lấy khẩu súng của mình và tiếp tục chiến đấu.
Sau mỗi cái ôm, họ lại đứng dậy, chỉnh lại ba lô, cầm súng lên đường. Không ai ngoái đầu lại quá lâu, bởi phía trước vẫn còn trận địa cần giữ.
Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, ông Vũ Trọng Rạng nói rằng mình không nhớ hết từng trận đánh, từng ngày tháng. Nhưng ông nhớ rất rõ những cái ôm giữa bom đạn – bởi đó là khoảnh khắc con người nhất giữa sự tàn khốc nhất.
Những cái ôm ấy đã giúp người lính vượt qua sợ hãi, đau đớn và cả cái chết. Và chính từ những cái ôm thầm lặng ấy, sức mạnh của quân đội Việt Nam được nuôi dưỡng bằng tình người, chứ không chỉ bằng vũ khí.



