NHỮNG CÁI TÊN CÒN MÃI VỚI QUÊ HƯƠNG
Tháng Bảy về, những câu chuyện về một thời hoa lửa lại được nhắc nhớ qua 33 Anh hùng, liệt sĩ được ghi danh tại bia tưởng niệm, qua câu chuyện của Anh hùng, liệt sĩ Lộc Viễn Tài và những người lính năm xưa như Cựu chiến binh Phạm Công Vĩnh, Lưu Tiến Long. Từ những ký ức ấy, tuổi trẻ Tiên Yên càng trân trọng giá trị của hòa bình, thành kính tri ân thế hệ cha anh và nguyện tiếp bước bằng những việc làm thiết thực, sống trách nhiệm, cống hiến và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

NHỮNG CÁI TÊN CÒN MÃI VỚI QUÊ HƯƠNG

Tháng Bảy về, giữa những ngày quê hương bình yên, câu chuyện về một thời hoa lửa lại được nhắc nhớ. Có những năm tháng đã lùi xa, nhưng những con người từng sống, chiến đấu và hy sinh trong những năm tháng ấy vẫn còn hiện diện trong ký ức của quê hương.
Tại bia tưởng niệm của quê hương, 33 vị Anh hùng, liệt sĩ được ghi danh. 33 cái tên, 33 cuộc đời, 33 tuổi xuân đã gửi lại cho Tổ quốc. Mỗi dòng tên trên bia đá không chỉ là một dấu mốc của lịch sử, mà còn là câu chuyện về những người con đã rời quê hương khi đất nước cần, mang theo tuổi trẻ, niềm tin và khát vọng hòa bình.

Trong những câu chuyện ấy có Anh hùng, liệt sĩ Lộc Viễn Tài – người con của quê hương đã dành tuổi trẻ của mình cho những năm tháng chiến đấu. Nhắc đến ông là nhắc đến một thế hệ đã sống trong thời đại mà tình yêu Tổ quốc không chỉ được nói bằng lời, mà được thể hiện bằng hành động, bằng sự dấn thân và sẵn sàng hy sinh.
Nhưng thời hoa lửa không chỉ được kể bằng những cái tên đã nằm lại. Câu chuyện ấy còn được tiếp nối qua những người lính may mắn trở về.
Cựu chiến binh Phạm Công Vĩnh, sinh năm 1954, là một trong những người đã đi qua những năm tháng ấy. Năm 1974, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đang ở giai đoạn khốc liệt, chàng trai trẻ Phạm Công Vĩnh rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính, lên đường vào miền Nam. Gần 10 năm quân ngũ đã để lại trong ông những ký ức sâu đậm về tuổi trẻ, đồng đội và một thời đất nước còn chìm trong khói lửa.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Hay Cựu chiến binh Lưu Tiến Long, người từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Những năm tháng nơi biên cương đã tôi luyện ở ông bản lĩnh và ý chí của người lính. Trở về quê hương, những phẩm chất ấy tiếp tục được ông gìn giữ trong cuộc sống đời thường.
Những người lính năm xưa, người còn, người đã mất, người trở về với những ký ức không thể phai mờ. Mỗi người một số phận, một hành trình, nhưng đều góp phần làm nên câu chuyện chung của một thế hệ đã sống trọn với Tổ quốc.
Có những người nằm lại giữa tuổi xuân.
Có những người trở về với mái tóc đã bạc.
Có những ký ức được kể lại bằng giọng nói trầm lắng của những người từng trải.
Và cũng có những cái tên chỉ còn được đọc lên trước bia tưởng niệm.
Nhưng tất cả đều nhắc chúng ta về một điều: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những năm tháng không bình yên của cha anh.
Bởi vậy, mỗi tháng Bảy về, tuổi trẻ xã Tiên Yên lại có dịp lắng mình trước những câu chuyện của thế hệ đi trước. Những hoạt động thăm hỏi gia đình thương binh, liệt sĩ, người có công; những ngày công giúp đỡ gia đình chính sách; những chương trình thắp nến tri ân… không chỉ là hoạt động phong trào, mà là cách thế hệ trẻ tìm về với lịch sử bằng những việc làm cụ thể.

Một nén hương trước bia tưởng niệm.
Một bó hoa đặt trước phần mộ liệt sĩ.
Một lời thăm hỏi dành cho gia đình người có công.
Một câu chuyện được kể lại cho thế hệ trẻ.
Tất cả đều là những cách để ký ức về một thời hoa lửa tiếp tục được gìn giữ.
Đứng trước 33 cái tên được khắc trên bia tưởng niệm, chúng tôi càng hiểu rằng mình đang được sống trong những ngày bình yên mà cha anh đã phải đánh đổi rất nhiều mới có được.
Vì thế, tuổi trẻ hôm nay xin được tri ân bằng hành động.
Xin được học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm hơn.
Xin được tiếp nối tinh thần yêu nước, ý chí vượt khó và khát vọng cống hiến của thế hệ cha anh.
Xin được chung sức xây dựng quê hương Tiên Yên ngày càng giàu đẹp, để những hy sinh của thế hệ đi trước không chỉ nằm lại trong ký ức mà tiếp tục được nối dài bằng những thành quả của hôm nay.
Tháng Bảy không chỉ là tháng để nhớ.
Đó còn là tháng để mỗi người tự hỏi mình đã làm gì để xứng đáng với những người đã đi trước.
33 cái tên trên bia tưởng niệm vẫn ở đó.
Câu chuyện về Lộc Viễn Tài vẫn được nhắc lại.
Những ký ức của người lính như Phạm Công Vĩnh, Lưu Tiến Long vẫn được kể cho thế hệ trẻ.
Và từ những câu chuyện ấy, một thế hệ mới lại được nhắc nhở về trách nhiệm của mình.
Thời hoa lửa đã lùi xa.
Nhưng những con người của thời hoa lửa thì chưa bao giờ rời khỏi ký ức quê hương.
Họ ở lại trong những cái tên trên bia đá, trong câu chuyện của những người trở về và trong chính cuộc sống bình yên mà họ đã góp phần làm nên.
Để hôm nay, tuổi trẻ Tiên Yên được sống, được ước mơ và được viết tiếp câu chuyện quê hương bằng một lời hứa giản dị:
Sống xứng đáng với những người đã hy sinh.
Cống hiến xứng đáng với những người đã trao lại tuổi xuân cho Tổ quốc.
Và không bao giờ quên những cái tên còn mãi với quê hương.



