Cựu chiến binh

NHỮNG CÁI TÊN TÔI KHÔNG BAO GIỜ QUÊN (1)

Những cái tên không được khắc trên bia mộ riêng, nhưng được khắc vĩnh viễn trong ký ức người còn sống.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi không nhớ hết ngày tháng. Không nhớ rõ từng trận đánh. Nhưng có một điều tôi chưa từng quên: tên của những người đã ngã xuống bên tôi.

Chiến tranh trôi qua như một cơn bão. Trong cơn bão ấy, con người bị cuốn đi, bị xóa dấu vết rất nhanh. Nhưng tên thì khác. Tên ở lại.

Tùng – thằng hay cười nhất tiểu đội, quê Thái Bình. Nó từng nói với tôi, sau này hòa bình sẽ về mở một quán sửa xe đạp. Nó hy sinh trong một trận pháo kích, không kịp nói lời nào.

Dũng – người Hà Nam, ít nói, bắn súng rất giỏi. Trước trận cuối, Dũng đưa tôi giữ hộ chiếc lược gỗ. Tôi vẫn còn giữ đến bây giờ.

Hòa – cùng tuổi, cùng quê miền Bắc. Người đã nhờ tôi thắp nén hương cho bố mẹ nó nếu không về được.

Có những cái tên tôi chỉ biết qua tiếng gọi vội trong đêm, qua tấm thẻ bài dính máu, qua một câu nói chưa trọn. Nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy gương mặt họ rõ ràng.

Nhiều năm sau chiến tranh, tôi từng tự hỏi: tại sao mình nhớ được tên họ, mà quên mất nhiều chuyện khác? Có lẽ vì tên là phần cuối cùng của một con người còn ở lại với thế gian.

Mỗi lần thắp hương ở nghĩa trang, tôi đọc tên họ trong lòng. Đọc chậm, từng cái một. Như gọi họ về ăn cơm. Như nhắc với họ rằng: họ chưa bao giờ bị quên.

Có người bảo: thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Tôi không tin. Thời gian có thể làm lành vết thương, nhưng không xóa được những cái tên đã hòa vào máu thịt mình.

Chừng nào tôi còn sống, những cái tên ấy còn được gọi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn