NHỮNG CÁNH CHIM HẢI ÂU
NHỮNG CÁNH CHIM HẢI ÂU
NHỮNG CÁNH CHIM HẢI ÂU
Tôi là Vũ Văn Đại, người lính hải quân gắn bó nhiều năm với biển khơi. Trong ký ức đời lính của tôi, có sóng gió, có giông bão, có những ca trực dài giữa đêm đen mịt mùng. Nhưng bên cạnh đó, cũng có những hình ảnh rất đẹp, rất yên bình. Một trong số ấy là những cánh chim hải âu bay theo con tàu giữa biển rộng.
Những ngày tàu chúng tôi rời bến, hướng ra khơi xa, biển thường mênh mông và tĩnh lặng. Xa dần đất liền, chỉ còn trời và nước nối vào nhau ở đường chân trời mờ nhạt. Chính trong những khoảnh khắc ấy, sự xuất hiện của đàn hải âu luôn khiến tôi chú ý. Từ xa, những chấm trắng nhỏ dần hiện ra, rồi lớn dần lên thành những cánh chim sải rộng, lượn vòng trên không trung.
Hải âu bay rất đẹp. Cánh dài, thân nhẹ, chúng đón gió một cách tự nhiên, không vội vã. Có con bay sát mặt nước, có con lượn cao rồi bất ngờ hạ thấp, chao nghiêng theo nhịp sóng. Mỗi khi tàu chạy, đàn hải âu thường bay theo một đoạn khá lâu, như những người bạn thầm lặng đồng hành cùng lính biển.
Những lúc rảnh rỗi hiếm hoi, tôi thường đứng ở mạn tàu, ngước nhìn đàn chim. Giữa biển khơi mênh mông, những cánh chim ấy làm cho không gian bớt trống trải. Chúng nhắc tôi nhớ rằng, dù con người nhỏ bé giữa đại dương, vẫn có sự sống, vẫn có những nhịp điệu quen thuộc của thiên nhiên.
Có lần, sau nhiều ngày biển động, tàu chúng tôi ra khỏi vùng sóng gió, trời quang trở lại. Sáng sớm hôm đó, khi ánh mặt trời vừa lên, đàn hải âu xuất hiện rất đông. Chúng bay thành từng nhóm, kêu vang trên bầu trời trong xanh. Nhìn cảnh ấy, anh em trên tàu ai cũng thấy lòng nhẹ đi. Hải âu lúc ấy như một tín hiệu của bình yên, báo rằng biển đã hiền hòa hơn.
Với người lính hải quân, mỗi chuyến ra khơi đều mang theo nỗi nhớ đất liền. Những lúc nhớ nhà, nhớ quê, tôi lại nhìn lên bầu trời, tìm đàn hải âu. Tôi nghĩ, những cánh chim ấy có lẽ cũng từng bay qua gần bờ, qua làng xóm, qua những bãi cát quen thuộc. Nghĩ vậy thôi, lòng tôi đã thấy gần đất liền hơn một chút.



