Bài viết

Những cánh chim không mỏi

Tuyên Quang03/08/2026Xã Đồng Yên (Đoàn xã Đồng Yên)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi mới mười sáu tuổi khi được giao chăm sóc đàn bồ câu đưa thư của đơn vị. Trong điều kiện liên lạc còn nhiều khó khăn, những cánh chim nhỏ bé trở thành phương tiện chuyển tin quan trọng giữa các cơ sở.

Mỗi buổi sáng, tôi dậy từ rất sớm để cho chim ăn, vệ sinh chuồng và tập cho chúng bay theo đúng hướng. Muốn bồ câu nhớ đường, phải kiên trì huấn luyện từng ngày. Chỉ cần sơ suất, chim có thể lạc đàn hoặc không trở về.

Có những bức điện rất ngắn nhưng vô cùng quan trọng, được cuộn cẩn thận vào ống nhôm nhỏ buộc dưới chân chim. Mỗi lần mở lồng thả chim bay lên bầu trời, tôi đều dõi mắt theo cho đến khi chỉ còn là một chấm trắng giữa mây xanh.

Một lần, sau nhiều giờ chờ đợi, một chú chim trở về với đôi cánh bị thương. Dù rất mệt, nó vẫn mang theo bức điện nguyên vẹn. Cả đơn vị đều xúc động và nhanh chóng chuyển thông tin đến nơi cần thiết.

Đối với tôi, đàn bồ câu không chỉ là vật nuôi mà còn là những người bạn đồng hành trong chiến tranh. Chúng không biết nói, nhưng đã góp phần nối liền những khoảng cách giữa các đơn vị, giúp thông tin được truyền đi kịp thời.

Ngày hòa bình lập lại, tôi vẫn nuôi vài đôi bồ câu trong vườn nhà. Mỗi lần nhìn chúng tung cánh, tôi lại nhớ về những ngày tuổi trẻ, khi những cánh chim nhỏ bé cũng góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn