NHỮNG CÁNH CHIM SẮT VÀ TRẬN ĐÁNH KHÔNG TẢI BẦU TRỜI NINH BÌNH (1)
NHỮNG CÁNH CHIM SẮT VÀ TRẬN ĐÁNH KHÔNG TẢI BẦU TRỜI NINH BÌNH
NHỮNG CÁNH CHIM SẮT VÀ TRẬN ĐÁNH KHÔNG TẢI BẦU TRỜI NINH BÌNH
Lời kể của cựu phi công quân giải phóng Vũ Đăng Toàn (Phi đội tiêm kích MiG-17, Trung đoàn không quân 923)Nhiều người nước ngoài từng đặt câu hỏi với tôi: Làm sao những chiếc tiêm kích MiG-17 nhỏ bé, cũ kỹ không có radar tầm xa của Việt Nam lại có thể quật ngã được những "Thần sấm", "Con ma" hiện đại bậc nhất của Không quân Hoa Kỳ? Tôi chỉ cười và nói: Vì phía sau đuôi máy bay của chúng tôi là dòng sông Hồng, là mái nhà của mẹ, là dáng hình đất nước yêu dấu. Chúng tôi bay bằng lòng căm thù và ý chí quyết tử giữ vững bầu trời quê hương.Trận không chiến trên bầu trời Ninh Bình vào mùa hè năm 1972 là trận đánh in hằn sâu sắc nhất trong cuộc đời phi công của tôi. Chiều ngày 10 tháng 5, phi đội của chúng tôi nhận lệnh xuất kích dã chiến từ một đường băng đất nện được ngụy trang kín đáo trong rừng cọ. Bầu trời khi ấy dày đặc những tốp máy bay phản lực Mỹ đang hướng vào ném bom đánh phá cầu Hàm Rồng và các nhà máy thủy điện miền Bắc.Tôi lái chiếc MiG-17 đối đầu trực diện với bốn chiếc F-4 Con Ma của địch. Máy bay địch nhanh hơn, vũ khí tầm xa mạnh hơn rất nhiều. Nhưng chúng tôi có lợi thế là sự cơ động vòng lặp hẹp và lối đánh áp sát, "nhảy lăm vồ" đầy bất ngờ. Tôi lợi dụng góc tối của ánh mặt trời chói chang, kéo cần lái thực hiện cú nhào lộn dốc đứng từ trên cao lao xuống, khóa mục tiêu vào tâm ngắm quang học thô sơ rồi bấm nút phóng tên lửa ở khoảng cách cực ngắn chưa đầy ba trăm mét để tránh mảnh vỡ bám đuôi.Chiếc F-4 dẫn đầu đội hình địch trúng đạn bốc cháy ngùn ngụt rồi đâm sầm xuống dải núi đá vôi Ninh Bình, ba chiếc còn lại hoảng sợ tăng tốc tháo chạy ra khơi. Khi hạ cánh xuống sân bay dã chiến an toàn, thân máy bay của tôi chi dăm vết mảnh đạn vỡ. Những chiến công thầm lặng của lính không quân thời hoa lửa đã minh chứng tinh thần thép của một dân tộc quyết không bao giờ khuất phục trước bất kỳ sức mạnh bạo tàn nào.



