Bài viết

Những cánh phượng đỏ rực giữa khói bom Đức Huệ

Trong những năm tháng "Thời hoa lửa" khốc liệt ấy, có một thế hệ thanh niên Long An đã gác lại những giấc mơ giảng đường, rời xa vòng tay cha mẹ khi tuổi đời còn rất trẻ. Với họ, trang sách đẹp nhất chính là độc lập dân tộc, và giảng đường lớn nhất chính là chiến trường Đức Huệ đầy nắng gió.

Tây Ninh14/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khí tiết người học trò Võ Văn Tần

Dù sau này trở thành một nhà lãnh đạo kiên trung, nhưng ít ai quên được thuở thiếu thời của đồng chí Võ Văn Tần. Vốn là một người ham học, nhưng chứng kiến cảnh quê hương Đức Hòa, Đức Huệ bị giày xéo dưới gót giày xâm lược, người thanh niên ấy đã chọn con đường cách mạng thay vì vinh hoa phú quý. Ông mang theo tư duy sáng suốt của một người có học vấn vào việc tổ chức phong trào, biến những lớp học đêm thành nơi truyền bá lý tưởng. Hình ảnh ông đứng giữa bà con, giảng giải về lòng yêu nước bằng ngôn ngữ của một người tri thức nhưng lại rất gần gũi, đã thắp lên ngọn lửa đấu tranh bền bỉ cho vùng đất này.

Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Văn Thành – Từ sân trường ra chiến hào

Câu chuyện về anh Nguyễn Văn Thành tại vùng đất địa đạo Đức Huệ là một minh chứng sống động cho tinh thần "xếp bút nghiên lên đường chiến đấu". Anh rời ghế nhà trường khi mái tóc còn xanh, mang theo trong ba lô bộ quần áo học sinh và trái tim rực cháy khát vọng tự do. Thay vì cầm bút, anh cầm súng bảo vệ từng tấc đất quê hương. Những người đồng đội kể lại rằng, trong những giờ giải lao dưới lòng địa đạo tối tăm, anh vẫn thường mang những mẩu giấy nhỏ ra viết nhật ký hoặc dạy chữ cho các chiến sĩ du kích khác. Anh hy sinh khi tuổi đời còn đẹp nhất, nhưng tinh thần học hỏi và ý chí chiến đấu của anh đã trở thành biểu tượng cho lớp lớp học sinh, sinh viên Long An thời bấy giờ.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Của và nỗi lòng người mẹ

Đằng sau những người lính trẻ rời ghế nhà trường là ánh mắt dõi theo của những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Của. Mẹ đã tiễn đưa những đứa con đang tuổi ăn tuổi học lên đường tòng quân. Mẹ biết, các con mẹ chưa từng nếm trải sương gió, bàn tay chỉ quen cầm bút nay phải cầm súng, đào hầm. Nhưng mẹ vẫn gạt nước mắt cổ vũ các con, bởi mẹ hiểu: nếu không có những người trẻ ấy đứng lên, thì tương lai của đất nước sẽ mãi mịt mù. Mỗi lần các con về thăm nhà với bộ quân phục sờn vai, mẹ lại chăm chút từng bữa ăn, dặn dò từng lời, để rồi khi các anh ngã xuống, mẹ lại nén nỗi đau vào lòng, tiếp tục nuôi giấu những "người học trò" khác của Đảng dưới hầm bí mật.

Bản hùng ca của tuổi trẻ vùng biên

Sự hy sinh của những người lính trẻ như anh Thành, cùng sự lãnh đạo của những người tiền bối như ông Tần và sự bao dung của mẹ Của đã tạo nên một sức sống mãnh liệt cho mảnh đất Đức Huệ. Họ đã biến những kiến thức trên sách vở thành mưu trí chiến thuật, biến tình yêu gia đình thành lòng trung thành với Tổ quốc. Chính họ đã viết nên câu trả lời đanh thép cho kẻ thù: Tuổi trẻ Long An không chỉ biết học, mà còn biết hy sinh để giữ trọn vẹn bờ cõi cha ông.

Gia tài họ để lại cho thế hệ học sinh, sinh viên hôm nay chính là một bầu trời hòa bình để được tự do học tập và cống hiến. Câu chuyện về những người lính trẻ rời ghế nhà trường trong "Thời hoa lửa" sẽ mãi là bài học quý giá về lý tưởng sống, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm của tuổi trẻ đối với vùng đất Long An "Trung dũng kiên cường".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những cánh phượng đỏ rực giữa khói bom Đức Huệ | Câu chuyện thời hoa lửa