Những cánh thư chưa gửi
Câu chuyện 49: Những cánh thư chưa gửi
Chiến sĩ trẻ Lê Văn Thành nhập ngũ năm 1973 khi vừa tròn hai mươi tuổi. Trước ngày lên đường, anh hứa với người mẹ già rằng sẽ thường xuyên viết thư về nhà.
Tại chiến trường, mỗi khi có thời gian nghỉ ngơi, Thành lại ngồi dưới ánh đèn dầu ghi những dòng tâm sự gửi cho gia đình. Anh kể về cuộc sống quân ngũ, về những người đồng đội thân thiết và niềm tin vào ngày chiến thắng.
Có những lá thư viết cho mẹ, có những lá thư gửi người em trai đang đi học. Trong từng câu chữ đều chất chứa tình cảm yêu thương và nỗi nhớ quê hương da diết.
Tuy nhiên, điều kiện chiến tranh khắc nghiệt khiến không phải lá thư nào cũng được gửi đi. Nhiều bức thư được anh cẩn thận cất trong ba lô để chờ dịp thuận tiện.
Đầu năm 1975, đơn vị của Thành tham gia một trận đánh lớn. Trong cuộc chiến đấu anh dũng ấy, anh đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sau ngày giải phóng, đồng đội thu dọn di vật và tìm thấy một tập thư chưa kịp gửi. Những lá thư ấy được trao lại cho gia đình.
Người mẹ già nâng niu từng trang giấy đã ngả màu. Bà đọc những dòng chữ của con trai trong nước mắt. Dù không còn cơ hội gặp lại con, bà vẫn cảm nhận được tình yêu thương mà anh gửi gắm qua từng câu chữ.
Những cánh thư chưa gửi ấy đã trở thành kỷ vật thiêng liêng của gia đình. Chúng nhắc nhở các thế hệ hôm nay về những hy sinh to lớn của lớp thanh niên đi trước, những người đã gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc trong những năm tháng hoa lửa.



