Bài viết

Những cánh thư dọc đường hành quân

Góc nhìn sâu lắng về đời sống tâm hồn của những người lính trẻ qua những cánh thư viết vội trên lưng ba lô dọc đường hành quân xẻ dọc Trường Sơn.

Đắk Lắk18/07/2026Nguyễn Minh Châu (Khoa KHTN & CNTT, Trường Đai học Phú Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, tiếng bom và những mệnh lệnh khô khốc. Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, thế giới tâm hồn của người lính vẫn hiện lên thật đẹp, thật lãng mạn qua những cánh thư viết vội. Những bức thư viết trên giấy học trò ố vàng, trên mặt sau của vỏ bao thuốc lá, hay thậm chí là bất kỳ mảnh giấy nào nhặt được dọc đường hành quân. Đó chính là những "nhật ký bằng thư", lưu giữ trọn vẹn một thời hoa lửa đầy kiêu hãnh của thế hệ chúng tôi. Hồi ấy, hành trang của người lính vào Nam nặng trĩu trên vai, nhưng thứ được nâng niu nhất lại là cây bút máy và cuốn sổ tay nhỏ. Sau mỗi chặng hành quân ròng rã qua những con dốc dựng đứng của dãy Trường Sơn, khi toàn thân rã rời vì mỏi mệt, chỉ cần một khoảng lặng ngắn ngủi dưới tán rừng già, người lính lại tranh thủ viết thư. Lưng người đồng đội phía trước trở thành chiếc bàn viết tự nhiên nhất. Những dòng chữ nghiêng nghiêng, nhòe nhoẹt ánh đèn dầu hay ánh sáng leo lắt của bếp Hoàng Cầm, gửi gắm bao nỗi niềm thương nhớ về hậu phương, về người mẹ già nơi quê nghèo, về người bạn gái mới chỉ kịp nắm tay thẹn thùng trước ngày nhập ngũ rực lửa. Viết thư ở chiến trường là một trải nghiệm rất đặc biệt. Người ta không biết liệu ngày mai mình có còn sống để viết tiếp hay không, nên mỗi chữ viết ra đều chân thật đến tận cùng ruột gan. Không có chỗ cho sự giả tạo hay sáo rỗng. Trong thư, người lính kể về những cơn mưa rừng dai dẳng làm loét cả bàn chân, kể về những bữa cơm chan nước mưa tẻ nhạt, nhưng tuyệt nhiên không có một lời than vãn nản lòng. Bao trùm lên tất cả vẫn là niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng, ngày thống nhất đất nước để được trở về sum họp. Những cánh thư ấy theo những chuyến xe giao liên, vượt qua muôn vàn trạm gác, bom đạn gầm rú để về tới tay người nhận. Có những bức thư khi về đến quê nhà thì người viết đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường xa xôi. Thư trở thành kỷ vật thiêng liêng duy nhất, xoa dịu nỗi đau mất mát của người ở lại. Thời hoa lửa đã lùi xa vào quá khứ, những bức thư năm xưa giờ đã sờn rách, mực đã phai màu theo thời gian, nhưng tinh thần và tình yêu cháy bỏng của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" chứa đựng trong đó thì vẫn còn vẹn nguyên giá trị, là bài học vô giá về lòng chung thủy và đức hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn